Chương 9: Mùa Trái Đầu Tiên Sau Vụ Đầu Độc
Minh Thư không ăn mừng sau khi cầm bản hợp đồng trên tay.
Cô đặt nó vào túi chống nước, rồi quay sang Lâm Phong.
“Bây giờ mới đến phần khó nhất.”
Lâm Phong gật đầu.
Họ không cần thêm một cuộc cãi vã trong vườn.
Họ cần biến những thứ đang nằm trong điện thoại thành chứng cứ không thể bị phủ nhận.
Ngay chiều hôm đó, mẫu nước từ ba nhánh mương được niêm phong trước mặt đại diện hợp tác xã và kỹ thuật viên nông nghiệp địa phương.
Kết quả kiểm nghiệm xác nhận có hóa chất không thuộc quy trình canh tác của vườn, nồng độ cao nhất nằm ở nhánh mương sát con đường mà camera đã ghi lại chiếc xe của người do Ngọc thuê xuất hiện trong đêm.
Minh Thư đánh số từng mẫu, từng ảnh, từng thời điểm lấy nước.
“Em không muốn ngày mai hắn nói chúng ta tự đổ hóa chất vào để vu oan.”
“Đúng,” Lâm Phong nói.
“Bằng chứng tốt không chỉ chứng minh mình đúng. Nó phải sống được qua câu hỏi của người không tin mình.”
Sao kê có dấu ngân hàng cho thấy dòng tiền từ tài khoản liên quan đến Ngọc đi vào hai tài khoản trung gian đúng tuần hệ thống tưới bị phá.
Đoạn ghi âm cuộc gọi khớp với thời gian camera ghi người lạ tiếp cận cổng sau.
Và quan trọng nhất, một công nhân từng được thuê mở van mương đồng ý làm chứng khi biết có người đã giữ lại toàn bộ dữ liệu.
Ngọc không còn chối rằng hắn biết chuyện.
Hắn chuyển sang nói đó chỉ là “cạnh tranh làm ăn”.
Minh Thư nghe xong câu đó trong buổi làm việc rồi siết chặt bàn tay.
“Đầu độc đất của người khác không phải cạnh tranh.”
Hồ sơ được chuyển cho cơ quan chức năng để điều tra hành vi hủy hoại tài sản và các giao dịch liên quan.
Ngọc bị áp dụng biện pháp ngăn chặn trong quá trình điều tra, những tài khoản trung gian bị rà soát và những người nhận tiền phải giải trình từng khoản.
Lâm Phong không đứng trước máy quay tuyên bố thắng lợi.
Anh về vườn.
Ba mươi tỷ nợ vẫn còn đó.
Những gốc cây bị sốc hóa chất vẫn cần phục hồi.
Chiến thắng pháp lý không tự biến thành một mùa vụ tốt.
Minh Thư trải bảng dòng tiền trên chiếc bàn gỗ trong nhà kho.
Cô từ chối đề nghị của Lâm Phong về việc “trả hết nợ giúp”.
“Nếu anh muốn đầu tư, chúng ta định giá vườn, ghi tỷ lệ, ghi quyền và nghĩa vụ.”
“Em vẫn không tin anh?”
“Em tin. Nên mới bắt anh ký.”
Lâm Phong bật cười.
Họ ký một thỏa thuận đầu tư minh bạch, đủ tiền tái cấu trúc khoản nợ, thay hệ thống tưới bị phá và giữ quyền sở hữu đất cho Minh Thư cùng gia đình.
Lúc đó Lâm Phong mới nói điều anh giấu từ đầu.
Anh không phải người làm thuê không còn nơi nào để đi.
Anh có khả năng tài chính riêng và đã chủ động rời khỏi môi trường gia đình để tìm một nơi người ta nhìn mình bằng việc mình làm chứ không bằng họ tên.
Minh Thư im lặng rất lâu.
“Vậy anh vào vườn em để thử lòng người?”
“Ban đầu là vậy.”
“Ngu ngốc.”
“Anh biết.”
Cô nhìn anh rồi đẩy tập hợp đồng về phía trước.
“Từ giờ không thử lòng nữa. Muốn biết gì thì hỏi.”
Mùa thu hoạch sau đó không lập kỷ lục.
Nhưng hai trăm cây khỏe mạnh cho trái đều, đủ để vườn trả được kỳ nợ đầu tiên theo phương án mới.
Hợp tác xã ký hợp đồng bao tiêu, yêu cầu truy xuất nguồn nước và nhật ký tưới — chính thứ từng suýt phá hủy khu vườn giờ trở thành tiêu chuẩn khiến khách hàng tin tưởng.
Minh Thư cầm quả sầu riêng đầu tiên của mùa mới, gõ nhẹ lên vỏ rồi đưa cho Lâm Phong.
“Anh nghe gì?”
“Nghe tiếng tiền.”
Cô đá nhẹ vào chân anh.
“Nghe lại.”
Anh cười.
“Nghe tiếng vườn còn sống.”
Buổi chiều miền Tây đổ nắng xuống những hàng cây xanh trở lại.
Vụ đầu độc đã có người chịu trách nhiệm, món nợ có lộ trình trả, đất vẫn thuộc về người chăm nó và Lâm Phong không còn phải ẩn mình để biết ai thật lòng.
Minh Thư đứng cạnh anh giữa mùi đất ẩm sau cơn tưới.
“Giờ mới gọi là cứu được vườn.”
Lâm Phong gật đầu.
Lần này anh không nói “đây mới chỉ là khởi đầu”.
Vì câu chuyện cần phải bắt đầu lại đã thật sự kết thúc ở đây.
Mùa mưa năm đó đến sớm.
Minh Thư thức dậy nhiều đêm vì sợ nước từ mương lại mang theo thứ gì đó không thuộc về khu vườn.
Lâm Phong không bảo cô “đừng lo”.
Anh cùng cô lắp hệ thống lấy mẫu định kỳ ở ba đầu mương và ký hợp đồng kiểm nghiệm độc lập theo tháng.
“Anh nghĩ em quá ám ảnh không?” cô hỏi.
“Sau một lần bị đầu độc, cẩn thận không phải yếu đuối.”
Ba kỳ kiểm nghiệm liên tiếp sạch.
Đến kỳ thứ tư, Minh Thư tự cất báo cáo vào tủ mà không đọc lại ba lần như trước.
Phong nhìn thấy nhưng không nói.
Chữa lành một khu vườn không chỉ là cứu cây sống.
Nó còn là đến ngày người chăm cây có thể nghe tiếng nước chảy mà không nghĩ ngay đến kẻ thù.
Hợp tác xã sau đó lấy vụ đầu độc làm lý do xây quỹ dự phòng chung cho các vườn gặp sự cố nguồn nước.
Minh Thư đóng góp nhưng yêu cầu quỹ có kiểm toán và mức hỗ trợ công khai.
Cô nói:
“Mình từng suýt mất vườn vì người khác điều khiển thứ mình không nhìn thấy. Quỹ giúp nhau cũng phải nhìn thấy được.”
Những người nông dân lớn tuổi ban đầu thấy giấy tờ phiền phức, rồi dần quen.
Một cuộc khủng hoảng riêng của gia đình cuối cùng để lại một lớp bảo vệ cho cả vùng trồng.
— HẾT —