Chương 4: Cuộc Gọi Định Mệnh
Ánh nắng chiều vàng vọt nhuộm lên những tán cây sầu riêng trong khu vườn Bến Tre, tạo nên một khung cảnh vừa bình yên vừa ảm đạm.
Nhưng cú phản công đầu tiên chưa kịp thành hình thì biến cố mới ập xuống. Tài liệu bị nghi là giả, một nhân chứng quan trọng bất ngờ đổi lời, còn phía đối thủ lập tức tung tin rằng mọi chứng cứ chỉ là trò trả thù của kẻ thất thế. Lần này, anh không chỉ cần thắng một cuộc tranh cãi; anh phải chứng minh sự thật trước những người vốn đã quyết định không tin mình.
Lâm Phong đứng lặng một góc, mắt nhìn ra phía xa xăm, nơi những vườn trái cây xanh mướt đang thì thầm với gió.
Nhưng tâm trí anh không thể nào bình yên được.
Những hình ảnh kinh hoàng về mương tưới bị đầu độc như một cơn ác mộng, ám ảnh anh từ sáng đến giờ.
Chỉ còn đúng 24 giờ nữa, ngân hàng sẽ siết nợ khu vườn sầu riêng mà Minh Thư đang gánh vác.
Ánh mắt Lâm Phong trở nên sắc lạnh, quyết tâm trong lòng anh dâng trào.
“Không thể để điều này xảy ra,” anh thì thầm.
Trong lúc mọi người xung quanh đang bận rộn với công việc, anh lén lút rút điện thoại ra khỏi túi quần, bàn tay anh run run, ngón tay bấm số một cách nhanh chóng.
Đầu dây bên kia, giọng nói quen thuộc vang lên, mang theo âm hưởng của những kẻ giang hồ: “Alo, ai đấy?”
“Lâm đây,” anh đáp, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
“Có chuyện gì mà hạ cơn gió thế này?”
“Mày nghe đây, tao cần mày giúp.”
Giọng nói bên kia lập tức trở nên nghiêm túc: “Nói đi, cần gì?”
Lâm Phong hít một hơi thật sâu, quyết định không giấu diếm: “Tao cần lấy lại bằng chứng về vụ đầu độc mương tưới.
Và tao cần phải bảo vệ khu vườn này khỏi những kẻ cướp.”
“Nghe có vẻ nghiêm trọng đấy.
Như thế nào?”
“Có một đường dây tội ác đằng sau vụ này, tao nghi ngờ một ai đó trong giới.”
“Mày muốn tao làm gì?”
“Tao cần tất cả thông tin về những kẻ đứng sau, và đừng quên, tao cần một số người có thể hỗ trợ.”
“Được rồi, tao sẽ tìm người.
Nhưng mày cũng phải chuẩn bị cho cuộc chiến này.”
“Mày nên biết, tao không phải là người dễ bị đánh bại.”
Cuộc gọi kết thúc, Lâm Phong cảm thấy lòng mình nặng trĩu nhưng cũng tràn đầy quyết tâm.
Nhìn về phía vườn sầu riêng, trong lòng anh hiện lên hình ảnh của Minh Thư, cô gái đang gánh vác mọi thứ.
Mồ hôi trên trán anh chảy dài, cảm giác căng thẳng như một sợi dây đàn bị kéo căng.
“Tao sẽ không để mày thất bại,” anh thầm nhủ.
Với từng bước chân mạnh mẽ, Lâm Phong đi vào trong nhà, nơi Minh Thư đang ngồi bên bàn, vẻ mặt lo lắng và trầm tư.
“Lâm, có chuyện gì không?” cô hỏi, ánh mắt hoài nghi nhìn anh.
“Tôi đã gọi cho một số người, chuẩn bị cho cuộc chiến,” anh đáp, giọng nói dứt khoát.
“Cuộc chiến?” Minh Thư nhướng mày, không dấu được sự lo lắng.
“Đúng vậy, chúng ta cần phải tìm ra kẻ đứng sau vụ đầu độc.”
Minh Thư gật đầu, nhưng vẫn có chút do dự: “Tôi cần có hợp đồng pháp lý rõ ràng, Lâm.
Chúng ta không thể hành động mù quáng.”
“Tôi hiểu.”
“Tôi không muốn mất những gì đã cố gắng xây dựng,” cô nói, giọng điệu mạnh mẽ hơn trước.
“Chúng ta sẽ không mất gì cả,” Lâm Phong khẳng định.
Với những giấy tờ cần thiết đã được chuẩn bị sẵn, anh lôi ra một bản hợp đồng, đặt xuống trước mặt Minh Thư.
“Đây, hợp đồng rõ ràng, tài sản đứng tên riêng của cô.”
Minh Thư nhìn vào bản hợp đồng, ánh mắt hoài nghi, nhưng rồi cô cầm bút lên ký, quyết định dấn thân vào cuộc chiến cùng anh.
“Tôi sẽ đứng về phía anh, nhưng đừng để tôi thất vọng.”
“Cô sẽ không thất vọng,” Lâm Phong cam kết.
Thời gian không còn nhiều, giờ đây mọi thứ đã chính thức bắt đầu.
Trời đã tối, nhưng trong lòng hai người, ngọn lửa quyết tâm đang bùng lên mãnh liệt.
Trước mắt họ là một cuộc chiến không hề dễ dàng, nhưng với lý trí và sự kiên định, họ phải làm mọi cách để bảo vệ khu vườn, và lật tẩy những kẻ thù đang âm thầm rình rập.
“Chúng ta sẽ có một đêm dài,” Lâm Phong nói, ánh mắt kiên định.
“Đêm dài nhưng không nản lòng,” Minh Thư đáp lại, ánh mắt tràn đầy quyết tâm.
Hai người cùng nhau bước ra khỏi nhà, ánh đèn mờ ảo chiếu sáng khu vườn sầu riêng, nơi mà những bí mật đang chờ được khai thác.
Cuộc chiến đã bắt đầu, và Lâm Phong biết rằng, nếu không đấu tranh cho sự sống còn của khu vườn này, mọi thứ đều sẽ tan biến.
Trong đêm tối, tiếng gió thổi và tiếng lá cây xào xạc như một bản nhạc nền cho cuộc chiến sắp tới.
“Chúng ta sẽ không dừng lại cho đến khi tìm ra sự thật,” Lâm Phong tuyên bố, lòng tràn đầy nhiệt huyết.
“Đúng vậy,” Minh Thư gật đầu, cùng nhau họ bước vào bóng tối, nơi mà những kẻ thù đang chờ đón họ.