Chương 3: Bạch nguyệt quang trở về
Ánh nến trong phòng khách phản chiếu lên mặt Bạch Nguyệt Quang như người được đặt trong khung tranh; cô bước vào với nụ cười đã thuộc về quá khứ, môi đỏ, váy lụa chảy như vầng trăng. Cô đứng đối diện Yên Chi rồi nói khẽ như ra lệnh quen thuộc: "Hãy nhường chỗ cho tôi, Yên Chi." Yên Chi nghe mà không một cử chỉ bối rối, đặt tách trà xuống bàn, mắt lạnh nhưng không thù hằn—chỉ là phép tính.
"Chỗ không phải thứ có thể nhường đi bằng lời nói," Yên Chi trả lời, giọng dứt khoát, rồi mỉm cười mời: "Ngồi đây, tôi mời cô vào hội đồng danh dự của tập đoàn." Bạch Nguyệt Quang nhíu mày, bước chậm lại như bị kéo bởi sợi dây vô hình; "Hội đồng danh dự?" cô hỏi, giọng thấp. "Đúng. Mọi phát ngôn ở đó sẽ được ghi nhận, sao kê, và lưu trữ tại phòng pháp chế. Nếu cô muốn vị thế, hãy nói công khai dưới ánh đèn." Lời nói của Yên Chi không chỉ là thách thức mà còn là cái bẫy kín muốt.
Ánh mắt Bạch Nguyệt Quang chợt thoáng lo, ngón trỏ cô khẽ xoa những điểm mực còn in trên tay như dấu vết sau một cuộc điện đàm bí mật — chi tiết khiến Yên Chi chú ý. Yên Chi đứng dậy, bước tới chiếc bàn tròn đã chuẩn bị cho cuộc họp, tay cô vuốt nhẹ bản hợp đồng trình bày quyền hạn, rồi nói thêm: "Có một cuộc đấu giá từ thiện sắp tới; tôi sẽ chờ cô phát biểu trước hội đồng trước đêm đó. Những lời cô nói sẽ ở lại trên sổ." Sự im lặng sau câu ấy nặng như dự báo; cánh cửa tưởng chừng được mở ra hòa cùng tiếng chân bước chuẩn bị cho màn đấu trí kế tiếp.