Chương 7: Người con riêng
Đêm xuống trong dinh thự vẫn tĩnh đến lạnh lùng, chỉ có ánh đèn hành lang hắt qua khung cửa sổ phòng của cậu bé riêng. Lục Yên Chi đứng chặn giữa cửa, nghe mấy người hầu thầm thì về “kế hoạch thay thế” — đặt một đứa trẻ làm lá chắn cảm xúc, để những cổ phần nhút nhát tìm chỗ bám. Máu lạnh không phải không có; nó khiến cô cười mỉm, mài dao bằng trí liệu thay vì nổi giận. Cô biết cách người ta lợi dụng vẻ thương hại, và cô sẽ che chở đứa trẻ khỏi mọi toan tính đó bằng sự khôn ngoan chứ không cần tiếng kêu la.
“Cháu không phải vật thế thân,” cô nói nhẹ với cô bảo mẫu khi mở ngăn bàn, tìm được một phong bì dán kín đựng giấy tờ tên cậu bé và một bản nháp ủy quyền ghi rõ cổ phần tạm giao. Bảo mẫu cúi gằm, mắt ươn ướt: “Họ bảo phải tạo hình ảnh để cổ đông mềm lòng.” Yên Chi nhấc lên, đặt tay lên vai bà, giọng cô cứng rắn và dịu: “Đừng để ai mang cháu ra làm chiến lợi phẩm. Ta sửa giấy tờ, bảo vệ quyền lợi pháp lý, nhưng việc này sẽ không cần ai biết chủ công là ai.” Bà bảo mẫu khóc thầm, biết ơn nhưng cũng hiểu cô chẳng muốn danh vọng.
Cô không tỏ ra trước mặt gia tộc; thay vào đó cô lặng lẽ chuyển bản gốc đến két an toàn của quỹ từ thiện và nhờ luật sư cắm dấu giữ hành chính dưới tên một tổ chức nhân đạo trung lập. Trước khi rời phòng, Yên Chi soi kỹ phong bì và thấy một dấu chìm lạ — mẫu con dấu ngân hàng mà cô đã bắt gặp trong hồ sơ đối thủ vài tuần trước. Cô chụp ảnh, giấu ảnh vào ví và để lại một ghi chú vô danh cho người bảo mẫu: “Nếu ai đó động vào cháu, mang thứ này đến cho vị luật sư ở trệt.” Cú chụp ảnh ấy, và con dấu lạ, là mồi lửa sẽ khiến cô phải hành động tiếp khi cổ phiếu bị dồn nén trong cơn bão truyền thông.