Chương 9: Chồng nhận ra mình bị dùng
Ánh đèn trong phòng làm việc rót xuống mặt bàn gỗ bóng loáng, bóng anh như bị kéo dài tới tận chân tường khi cửa bật ra. Anh lao vào, tay cầm một tập hồ sơ dày, khuôn mặt tái mét vì cơn điên rồ mới nhận ra. “Cô nhìn đi,” anh quăng tập giấy lên bàn, một tờ nằm ngay trước mặt Yên Chi—chữ ký cũ kỹ của tình cũ, bên dưới là điều khoản chuyển nhượng bí mật với bên đối thủ. Im lặng của cô nặng như thép.
Yên Chi nhấc mắt, chậm rãi đặt tách trà xuống, không đập vỡ, không la hét. Cô đọc chữ ký bằng ánh mắt lạnh, rồi nhìn anh như đọc một người đang thất sủng. “Anh đến đây để tôi xoá đi cái vết mực đó?” cô hỏi. Anh há mồm, muốn xin cứu vãn, muốn cô gọi điện, thu hồi, thu thập bằng chứng chống lại người ký. Nhưng cô nhắc anh nhớ những ngày anh đã im lặng khi đối phương lăm le, nhớ cách anh để cô một mình lo phòng tuyến mà anh tưởng là của riêng mình.
“Không,” Yên Chi nói, giọng khô như giấy. “Tôi không cứu anh.” Câu trả lời cắt ngang cầu xin, khiến anh suýt ngã xuống ghế. Cô đứng lên, đặt tập hồ sơ vào kẹp, mắt lạnh lùng nhưng không hả hê: “Tôi đã thông báo với nhóm cổ đông mà tôi đại diện. Ngày mai hội đồng gia tộc sẽ triệu tập phiên bất thường; anh sẽ phải đối diện những người có quyền quyết định, không phải tôi.” Anh hét, gọi cô là phản bội, cô chỉ cười nhẹ, trao lại cho anh tờ giấy với chữ ký—như trao tang chứng cho quá khứ anh tự chọn. Trong im lặng đó, một cánh cửa khác trong quyền lực đã hé mở, và Yên Chi bước về phía cửa, biết rõ bước tiếp sẽ là phòng họp kín.