Chương 4: Đêm đấu giá

Dưới ánh đèn chùm pha lê của đại sảnh, tiếng búa gõ và những lời rao vang lên như nhịp dồn của một chiến trường vô thanh. Lục Yên Chi đứng cuối phòng, găng tay trắng, mắt bình thản nhưng đầu óc lạnh như thép: món giả cô chuẩn bị—một chiếc kiềng ngọc bích khắc hoa văn gia tộc nhưng có một dấu khắc siêu nhỏ chỉ cô và vài người biết—đã nằm trong lô số 37. Cô cho phép người ta ngắm, cho phép họ hỏi về "nguồn gốc", chỉ yêu cầu một điều duy nhất: mọi thắc mắc phải ghi bằng tên thật khi đăng ký xem hàng.

Cuộc đấu giá chuyển sang phần cao trào, tiếng thầm thì, tiếng điện thoại rung. Một đại diện mặc com-lê đen đột ngột nhảy vào, đặt giá sát nút ngay khi lô 37 xuất hiện; người này dùng cụm từ thừa biết như một mật khẩu nội bộ: "Bạch nguyệt quang còn nguyên vẹn chứ?" Yên Chi mỉm cười nhẹ, bước tới quầy đăng ký, giọng như thì thầm nhưng rõ ràng: "Ghi số thẻ của người vừa hỏi lô 37 cho tôi." Người quản lý cúi đầu, không biết mình vừa bị dẫn dắt vào bẫy.

Khi đèn lóe lên, cô đã có bằng chứng: cuộc gọi, mã thẻ đăng ký, lời hỏi bằng cụm từ chỉ xuất hiện trong một cuộc họp kín của gia tộc. Cảm giác thỏa mãn không phải vì bị vạch mặt kẻ nào đó, mà vì cô nắm được mấu chốt để đổi chác. Trong túi áo, điện thoại cô lưu trữ ảnh chụp biên nhận và màn hình cuộc gọi; khi chồng đưa hợp đồng ly hôn, Yên Chi sẽ biết cách đặt điều khoản khiến họ phải trả giá.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...