Chương 1: Đêm Mưa Khai Trừ

"Ký vào đây, rồi cút khỏi nhà này. Từ giờ, họ Lâm không có cháu tên Phong."

Câu đó được người chú ruột nói trước mặt cả gia tộc, trong đêm mưa bão, khi Lâm Phong chỉ mới hai mươi tám tuổi.

Nhưng họ không biết: phế vật mà họ đuổi ra khỏi cửa — sẽ là người đốt cháy tất cả những gì họ xây bằng dối trá.


Mưa đổ như trút nước lên mái biệt thự họ Lâm ở quận Hai, thành phố Hồ Chí Minh.

Phòng họp tầng hai — dài, lạnh, đèn chùm pha lê sáng trắng. Bàn gỗ gụ mười hai ghế, mười một người ngồi. Lâm Phong đứng.

Hai mươi tám tuổi, gầy, xanh xao. Áo sơ mi trắng đã nhàu, tay trái có vết sẹo bỏng chạy từ cổ tay lên khuỷu — sẹo từ đêm mười hai tuổi, khi anh lao vào đám cháy kéo mẹ ra. Mẹ sống, nhưng sáu năm sau bà mất cùng cha trong tai nạn xe trên cao tốc Long Thành.

Đối diện anh là Lâm Vĩnh Thịnh — chú ruột, năm mươi hai tuổi, vest xám, cà vạt đỏ. Mười năm trước, Thịnh là phó tổng giám đốc, đứng sau anh trai — cha Phong. Mười năm sau cái chết của anh trai, Thịnh ngồi ghế chủ tịch Tập đoàn Hùng Phát, tổng tài sản ba ngàn hai trăm tỷ.

"Lâm Phong," Thịnh nói, giọng đều đều, tay xoay cây bút Montblanc. "Hội đồng gia tộc đã xem xét báo cáo kiểm toán nội bộ. Quỹ từ thiện Hùng Phát — do cháu quản lý — thiếu hụt ba tỷ hai trăm triệu đồng. Sổ thu chi không khớp. Chứng từ giải ngân không có chữ ký đối chiếu."

Phong siết chặt tay, sẹo bỏng giật nhẹ. "Chú ơi, cháu đã giải thích. Số tiền đó giải ngân cho hai dự án xây trường ở Bình Phước. Chứng từ cháu gửi kế toán trưởng Nguyễn Thị Hằng từ tháng ba."

Thịnh liếc sang phải. Hằng — bốn mươi tuổi, tóc ngắn, mặt lạnh — lắc đầu.

"Tôi không nhận được chứng từ nào từ anh Phong."

Phong nhìn Hằng, miệng há ra rồi khép lại. Anh gửi chứng từ bằng tay, có ký nhận. Nhưng biên nhận — anh để trong ngăn kéo bàn làm việc. Ngăn kéo mà tuần trước, khi anh đi công tác Bình Phước, ai đó đã dọn sạch.

"Cháu có biên nhận—"

"Đâu?" Thịnh ngắt lời, hai tay xoắn vào nhau trên bàn. "Cháu luôn nói 'có' nhưng không bao giờ đưa ra được. Ba tỷ hai — không phải số nhỏ. Hội đồng không thể chờ thêm."

Mười một đôi mắt nhìn Phong. Bác Lâm Vĩnh Phúc — anh họ của Thịnh — nhìn xuống bàn, tránh mắt. Cô Lâm Thị Hạnh — em gái Thịnh — khoanh tay, môi mím. Không ai lên tiếng bênh.

Thịnh đẩy một tờ giấy qua bàn. Giấy khai trừ thành viên gia tộc — đã đánh máy sẵn, chỉ thiếu chữ ký Phong.

"Ký, rồi cháu được ra đi yên ổn. Không ký — chú sẽ trình công an đơn tố cáo biển thủ."

Phong nhìn tờ giấy. Tay run — không phải vì sợ, mà vì giận. Cơn giận dồn nén mười năm, từ ngày cha mẹ mất đến ngày hôm nay, từ những lần bị gạt ra khỏi họp hội đồng, từ những lần đề xuất bị bác không lý do, từ cái cách Thịnh nhìn anh — nhìn như nhìn một lỗi chính tả trong bản hợp đồng.

"Cháu không ký."

Im lặng. Tiếng mưa gõ lên kính.

Thịnh nghiêng đầu, cơ hàm siết chặt. Rồi ông ta mở ngăn kéo, lấy ra một khung ảnh — ảnh cha mẹ Phong, bức ảnh duy nhất còn treo trong biệt thự.

"Cha cháu xây Hùng Phát từ hai bàn tay trắng. Nhưng cháu — cháu phá." Thịnh đặt khung ảnh lên bàn, mặt úp xuống. "Cha cháu nếu còn sống cũng sẽ khai trừ cháu."

Phong nhìn khung ảnh úp mặt. Ngón tay siết chặt mép bàn đến trắng đốt.

"Đừng nhắc đến cha cháu."

"Chú có quyền. Chú giữ gia tộc này mười năm khi cháu không làm được gì ngoài tiêu tiền." Thịnh đứng dậy, cài nút vest. "Bảo vệ đưa anh Phong ra cổng. Từ tối nay, khóa mã cổng thay đổi. Thẻ nhân viên vô hiệu."

Hai bảo vệ bước vào. Phong đứng dậy trước khi họ kịp chạm vào.

Anh nhặt khung ảnh úp mặt, lật lên, nhìn cha mẹ lần cuối. Rồi kẹp vào nách, bước ra.

Không ai nói thêm câu nào.


Ngoài cổng, mưa vẫn xối.

Phong đứng trên vỉa hè, nước chảy ròng trên mặt, tóc dính bết. Khung ảnh ướt, kính bị nứt một đường chéo ngang mặt mẹ.

Anh mở điện thoại — ba cuộc gọi nhỡ từ số lạ, hai tin nhắn từ ngân hàng báo thẻ bị khóa. Thịnh đã cắt tất cả.

Ví còn tám trăm ngàn. Điện thoại còn bốn mươi phần trăm pin.

Phong đi bộ hai cây số trong mưa đến quán cà phê hai bốn tiếng ở đường Nguyễn Thị Minh Khai. Gọi một ly nước lọc — miễn phí. Ngồi góc cuối, áo ướt dính ghế.

Anh mở điện thoại, lướt lại tin nhắn cũ. Thói quen — mỗi khi tuyệt vọng, anh đọc lại tin nhắn cha. Mười năm, anh chưa xóa tin nào.

Lướt đến tận cùng — tin nhắn cuối cùng cha gửi, ngày mười lăm tháng sáu năm hai ngàn mười sáu, bốn tiếng trước tai nạn:

"Con ơi, nếu có chuyện gì xảy ra, hãy tìm bà Sáu. Bà giữ cho cha một thứ rất quan trọng. Đừng tin bất kỳ ai trong nhà — kể cả chú Thịnh. Cha yêu con."

Phong đã đọc tin nhắn này hàng trăm lần. Nhưng chưa bao giờ anh hiểu — vì bà Sáu, bảo mẫu cũ, biến mất khỏi biệt thự ngay sau đám tang cha mẹ anh. Mười năm, không ai biết bà ở đâu.

Nhưng tối nay — lần đầu tiên trong mười năm — Phong không có gì để mất.

Anh mở Google, gõ: "Nguyễn Thị Sáu, quê Long An."

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...