Chương 4: Ba Bằng Chứng

Sáng thứ hai, Phong quay lại văn phòng Trần Thùy Linh. Lần này anh không đến tay không.

Anh đặt lên bàn ba thứ: cuốn sổ cổ phần gốc, bản in sao kê Vietcombank, và ảnh chụp màn hình hợp đồng chuyển nhượng có chữ ký giả.

Linh nhìn, không nói. Cô kéo ghế lại, đeo kính, và bắt đầu đọc — từng trang sổ cổ phần, từng dòng sao kê, từng chi tiết hợp đồng.

Hai mươi phút. Phong ngồi im, nghe tiếng đồng hồ treo tường tích tắc.

Linh ngẩng lên. "Sổ cổ phần: dấu đỏ và chữ ký khớp mẫu công chứng. Hợp đồng chuyển nhượng cho anh khi đủ hai mươi mốt tuổi: có số công chứng, tôi sẽ kiểm tra với Phòng Công chứng số Ba."

"Sao kê?"

"Ba tỷ hai chuyển vào tài khoản cá nhân Lâm Vĩnh Thịnh — nếu Vietcombank xác nhận sao kê này là thật, thì đây là bằng chứng biển thủ rõ ràng. Ông ta vu anh lấy tiền, nhưng tiền vào chính tài khoản ông ta."

"Hợp đồng chuyển nhượng cổ phần?"

Linh mở file ảnh, zoom vào chữ ký. "Ký ngày hai mươi tám tháng tám năm hai ngàn mười sáu. Cha anh mất ngày mười lăm tháng sáu. Chữ ký của người chết — nếu giám định chữ ký xác nhận không phải bút tích gốc, đây là tội giả mạo giấy tờ." Cô nhìn Phong. "Anh có ba bằng chứng. Tôi nhận vụ."

Phong thở ra — nhẹ, nhưng đủ để Linh nghe thấy.

"Điều kiện," Linh nói, giọng không đổi. "Thứ nhất: tôi cần bốn mươi tám tiếng để nộp đơn khởi kiện và đơn yêu cầu phong tỏa tài sản tạm thời. Nếu Thịnh biết trước và ra tay — chuyển tài sản, hủy chứng cứ — thì chúng ta thua. Anh phải giữ bí mật tuyệt đối."

"Tôi hiểu."

"Thứ hai: phí luật sư — tôi không lấy trước. Nếu thắng, tôi lấy năm phần trăm giá trị tài sản thu hồi. Nếu thua, tôi chịu."

"Sao cô chịu rủi ro vậy?"

Linh nhìn Phong ba giây. "Vì nếu vụ này thật — đây là vụ lớn nhất sự nghiệp tôi. Mười bốn tháng mở văn phòng, bảy vụ nhỏ. Tôi cần một vụ để chứng minh tôi không phải luật sư hạng hai." Cô dừng. "Và vì ba bằng chứng này — nếu tôi là thẩm phán, tôi sẽ thụ lý."

Phong gật. "Vậy bắt đầu."


Hai ngày tiếp theo, Linh làm việc không ngừng.

Cô gọi Phòng Công chứng số Ba — xác nhận hợp đồng chuyển nhượng cổ phần cho Phong có trong sổ lưu, số công chứng khớp. Cô gửi yêu cầu xác nhận sao kê đến chi nhánh Vietcombank Bến Thành — cần ba ngày làm việc, nhưng cô quen một phó giám đốc chi nhánh từ vụ đòi nợ cũ, nên được ưu tiên.

Phong ở nhà trọ — phòng trọ hai triệu một tháng ở quận Tám, tiền bà Sáu cho. Anh không ra ngoài, không gọi ai, không đăng bài mạng xã hội. Biến mất.

Tối thứ ba, Linh gọi.

"Vietcombank xác nhận: sao kê thật. Giao dịch ba tỷ hai vào tài khoản cá nhân Lâm Vĩnh Thịnh — có trong hệ thống. Ngân hàng sẵn sàng cung cấp bản sao cho tòa."

Phong nhắm mắt. Tim đập nhanh.

"Công chứng cũng xác nhận hợp đồng chuyển nhượng cho anh là thật — có trong sổ lưu trữ. Chữ ký cha anh trên hợp đồng khớp mẫu."

"Còn hợp đồng chuyển nhượng cho Thịnh — cái có chữ ký giả?"

"Tôi đã yêu cầu giám định chữ ký. Kết quả cần một tuần. Nhưng tôi không đợi — sáng mai tôi nộp đơn khởi kiện và đơn yêu cầu phong tỏa tài sản."

"Phong tỏa?"

"Nếu Thịnh biết bị kiện, ông ta sẽ tẩu tán tài sản trong vòng hai bốn tiếng. Tôi cần tòa ra lệnh phong tỏa trước khi Thịnh kịp phản ứng. Đây là cuộc đua — ai nhanh hơn."


Sáng thứ tư, Linh nộp đơn tại Tòa án nhân dân thành phố Hồ Chí Minh. Đơn khởi kiện tranh chấp tài sản thừa kế. Đơn yêu cầu biện pháp khẩn cấp tạm thời: phong tỏa sáu mươi mốt phần trăm cổ phần Tập đoàn Hùng Phát.

Tòa tiếp nhận. Thẩm phán xem xét.

Linh ra khỏi tòa lúc mười một giờ, gọi Phong: "Đã nộp. Tòa sẽ xem xét đơn phong tỏa trong hai bốn tiếng. Bây giờ chúng ta chờ."

"Cô Linh, cảm ơn cô."

"Đừng cảm ơn. Tôi làm việc này vì chứng cứ đủ, không phải vì anh."

Giọng cô lạnh — nhưng Phong nghe thấy, rất nhẹ, cô thở dài sau câu nói đó. Có lẽ cô cũng đặt cược tất cả vào vụ này — như anh.


Tám giờ tối cùng ngày. Linh đang ngồi trong văn phòng soạn hồ sơ bổ sung thì chuông cửa rung.

Cô mở — hai người đàn ông, vest đen, mặt lạnh.

"Luật sư Trần Thùy Linh?"

"Đúng."

Người cao hơn đưa ra một phong bì trắng. "Từ phía thân chủ chúng tôi. Lời khuyên: đọc kỹ trước khi tiếp tục."

Hai người quay lưng đi, giày gõ lộp cộp trên cầu thang.

Linh mở phong bì. Bên trong: một tờ giấy viết tay — "Luật sư Linh, cô còn trẻ. Đừng để một vụ kiện làm hỏng cả sự nghiệp. Rút đơn — tôi đảm bảo cô sẽ nhận được sự bồi thường xứng đáng. Không rút — tôi đảm bảo cô sẽ không có khách hàng nào ở thành phố này nữa."

Không ký tên. Nhưng Linh biết ai gửi.

Cô gấp tờ giấy, bỏ vào cặp hồ sơ — chứng cứ đe dọa. Rồi cô ngồi lại bàn, tiếp tục soạn.

Tay hơi run — nhưng cô không dừng.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...