Chương 2: Luật Sư Không Nhận Vụ Cảm Xúc

Ba ngày sau, Phong tìm được bà Sáu.

Không phải nhờ Google — mà nhờ một bà bán xôi ở chợ Bến Thành. Bà bán xôi quen bà Sáu từ hồi hai người còn buôn bán ở chợ An Đông. Bà Sáu giờ sống ở Bến Lức, Long An, trong căn nhà nhỏ cuối con hẻm đất, nuôi gà, trồng rau, và không nói chuyện với ai về gia đình họ Lâm.

Khi Phong xuất hiện trước cổng, bà Sáu đứng im mười giây. Rồi nước mắt chảy.

"Con Phong. Bà đợi con mười năm rồi."

Bà kéo Phong vào nhà, đóng cổng. Rót nước trà, tay run. Rồi bà đi vào phòng trong, kéo từ dưới gầm giường ra một cái hộp thiếc cũ — loại hộp bánh quy Đan Mạch, han gỉ ở góc.

Bên trong: một cuốn sổ bìa da nâu, đóng dấu đỏ Tập đoàn Hùng Phát. Sổ cổ phần gốc — ghi tên Lâm Quốc Hùng, sáu mươi mốt phần trăm cổ phần, ký ngày thành lập công ty. Kẹp trong sổ là một phong bì: bản sao hợp đồng chuyển nhượng cổ phần cho con trai Lâm Phong khi đủ hai mươi mốt tuổi — có công chứng.

"Cha con gửi bà trước khi đi chuyến đó," bà Sáu nói, giọng khàn. "Ông ấy dặn: nếu có chuyện gì, giữ cho Phong. Đừng đưa cho ai khác — kể cả Thịnh."

Phong cầm cuốn sổ, tay run. Sáu mươi mốt phần trăm — nghĩa là cha anh nắm quyền kiểm soát. Nghĩa là Thịnh chưa bao giờ là chủ tịch hợp pháp.

"Nhưng con cần luật sư," Phong nói, giọng trầm. "Có sổ mà không có người biện hộ thì Thịnh sẽ nói sổ giả."


Văn phòng luật sư Trần Thùy Linh nằm ở tầng ba một tòa nhà cũ trên đường Hai Bà Trưng. Không biển hiệu lớn — chỉ một tấm bảng đồng nhỏ cạnh cầu thang: "Văn phòng Luật sư Trần Thùy Linh — Luật Doanh nghiệp & Dân sự."

Phong bước vào lúc chín giờ sáng. Phòng làm việc mười lăm mét vuông, hai kệ sách đầy luật, một bàn gỗ, hai ghế khách. Không thư ký, không trợ lý.

Trần Thùy Linh — hai mươi bảy tuổi, tóc ngang vai, kính gọng mảnh, áo sơ mi trắng không một nếp nhăn. Đôi mắt sắc, nhìn thẳng, không cười xã giao.

"Anh là ai?"

"Lâm Phong. Tôi cần luật sư."

"Vụ gì?"

"Tranh chấp tài sản gia tộc. Tập đoàn Hùng Phát."

Linh ngẩng lên, mắt nhíu lại. Hùng Phát — ai trong giới luật sư thành phố Hồ Chí Minh cũng biết. Ba ngàn tỷ. Chủ tịch Lâm Vĩnh Thịnh. Đội ngũ pháp lý do hãng luật Baker McKenzie đại diện.

"Anh kiện Lâm Vĩnh Thịnh?"

"Tôi đòi lại quyền thừa kế của cha tôi — Lâm Quốc Hùng, người sáng lập."

Linh đặt bút xuống. "Anh Phong, tôi nói thẳng. Tôi mở văn phòng được mười bốn tháng. Tổng cộng nhận được bảy vụ — ba vụ ly hôn, hai vụ tranh chấp đất, hai vụ đòi nợ. Tôi chưa bao giờ đụng vào tranh chấp tập đoàn. Và lý do không phải vì tôi không giỏi — mà vì không ai đủ tiền thuê tôi cho vụ lớn. Anh có bao nhiêu?"

"Tám trăm ngàn."

Linh nhìn Phong ba giây. Rồi lắc đầu.

"Tôi không nhận vụ cảm xúc, anh Phong. Anh bị đuổi khỏi nhà, tôi hiểu. Nhưng nếu anh không có bằng chứng cứng — chứng cứ pháp lý, không phải câu chuyện buồn — thì tôi không giúp được. Baker McKenzie sẽ nghiền anh trong ba phiên tòa."

Phong không tranh cãi. Anh đặt cuốn sổ bìa da lên bàn.

"Sổ cổ phần gốc. Cha tôi nắm sáu mươi mốt phần trăm. Hợp đồng chuyển nhượng cho tôi khi đủ hai mươi mốt tuổi — có công chứng."

Linh mở sổ, lật từng trang. Ngón tay dừng ở trang có dấu đỏ, đối chiếu chữ ký. Cô không nói gì trong hai phút.

"Ai giữ sổ này mười năm?"

"Bà Sáu — bảo mẫu cũ của tôi. Cha tôi gửi trước khi mất."

"Thịnh biết sổ này tồn tại không?"

"Không. Nếu biết, ông ta đã tìm cách hủy từ lâu."

Linh gấp sổ lại, nhìn Phong. "Sổ này có giá trị — nếu thật. Nhưng một bằng chứng không đủ. Thịnh sẽ nói sổ giả, chữ ký giả, và bà Sáu không đủ tư cách pháp lý để làm nhân chứng. Anh cần ít nhất ba bằng chứng cứng: sổ cổ phần, xác nhận từ ngân hàng hoặc cơ quan công chứng, và bằng chứng Thịnh gian lận."

"Ba bằng chứng."

"Ba. Mang đủ ba — tôi nhận vụ. Phí luật sư tính sau, khi thắng."

Phong đứng dậy, gật đầu. "Cô Linh, tôi sẽ quay lại."

"Đừng quay lại với câu chuyện. Quay lại với giấy tờ."


Phong rời văn phòng, đi bộ dọc đường Hai Bà Trưng. Nắng Sài Gòn đổ xuống, mồ hôi thấm áo.

Ba bằng chứng. Sổ cổ phần là một. Cần thêm hai.

Anh nghĩ đến quỹ từ thiện — ba tỷ hai mà Thịnh vu anh biển thủ. Nếu tiền đó không mất mà bị chuyển đi — thì phải có dấu vết trong sao kê ngân hàng.

Nhưng Phong không còn quyền truy cập tài khoản công ty. Thẻ bị khóa. Email bị xóa.

Trừ một thứ: email cá nhân của anh. Tháng ba, khi gửi chứng từ cho kế toán Hằng, anh đã chụp ảnh sao kê rồi gửi qua email cá nhân — thói quen cẩn thận từ ngày cha dặn "luôn giữ bản sao".

Phong mở Gmail trên điện thoại. Tìm kiếm: "quỹ từ thiện Hùng Phát". Bảy kết quả.

Email thứ năm — gửi ngày mười hai tháng ba — có đính kèm: ảnh chụp sao kê Vietcombank, tài khoản quỹ từ thiện. Trong đó, một lệnh chuyển tiền ba tỷ hai trăm triệu — ngày mười tháng ba — vào tài khoản cá nhân mang tên Lâm Vĩnh Thịnh.

Phong nhìn dòng chữ trên màn hình, tay siết chặt điện thoại.

Ba tỷ hai — không mất. Thịnh lấy. Và anh có bằng chứng.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...