[TEASER SEO]: Bị bạn trai gọi lên sân khấu để sỉ nhục trước hai trăm người, tôi cúi đầu, đổ rượu lên váy trắng. Cả hội trường cười vỡ. Anh ta chụp ảnh. Tôi không khóc. Tôi vừa nhận được tin nhắn từ Sở Tài nguyên: mồi nhử đã vào vị trí. --- Tôi đứng sau cánh gà, tay siết chặt dây clutch đã bong lớp sơn giả da. Trần Minh Khang đang nói gì đó trên sân khấu với micro, giọng anh ta vang vọng khắp hội trường và tôi có thể nghe thấy từng chữ một. “Và hôm nay, nhân dịp sinh nhật lần thứ hai mươi bảy của mình, tôi muốn mời người đã đồng hành cùng tôi suốt ba năm qua lên đây — bạn gái tôi, Nguyễn Thị Lan.” Tiếng vỗ tay rải rác. Tôi hít một hơi, bước ra ánh đèn. Tôi đã cố gắng hết sức cho buổi tối nay. Chiếc váy trắng mua ở chợ Bến Thành với giá bốn trăm năm mươi nghìn, mặc dù mẹ Khang đã liếc nhìn nó từ đầu bữa tiệc với ánh mắt của người vừa nhìn thấy một con gián. Tôi cũng đã bới tóc lên, đánh một lớp son môi mỏng — thứ duy nhất tôi có trong túi mỹ phẩm. Nhưng khi tôi đứng dưới ánh đèn sân khấu, đối diện với hai trăm cặp mắt đang nhìn mình từ dưới lên, tôi biết tôi không thuộc về nơi này. Và Khang cũng biết điều đó. Anh ta cười, đưa tay ra đón tôi. Tôi đặt tay mình vào lòng bàn tay anh, cảm nhận cái siết nhẹ — không phải âu yếm, mà là kiểu siết của người sắp nói điều gì đó khó nghe. “Cảm ơn em đã đồng hành cùng anh,” Khang nói vào micro, mắt nhìn thẳng vào tôi. “Em biết không, suốt ba năm qua, anh luôn tự hỏi: tại sao một người như anh lại yêu một người như em?” Tiếng cười khúc khích từ bàn bạn thân của anh ta ở góc phải. Tôi nhận ra giọng cười của Tuấn — tên bạn thân chí cốt đã từng nói với tôi, “Mày nên biết điều, tao thấy mày với Khang không cùng đẳng cấp.” “Em quá nhà quê,” Khang nói, giọng vẫn tươi rói như đang đọc một lời khen. “Nhưng anh vẫn yêu em. Anh yêu vì em thật thà. Vì em không giả tạo. Nhưng mà…” Anh ta dừng lại, nhìn xuống tôi từ trên cao. Tôi thấy ánh mắt của mẹ anh ta ở bàn VIP — bà đang mỉm cười, tay cầm ly rượu vang đỏ. “Nhưng mà em không đủ tiêu chuẩn để bước vào thế giới của anh.” Cả hội trường im phăng phắc trong ba giây. Rồi tiếng cười nổ ra từ bàn bên trái — bàn của các đối tác làm ăn với cha Khang. Một người đàn ông trung niên vỗ tay, nói lớn: “Thẳng thắn quá Khang ơi!” Rồi tiếng cười lan ra như lửa bén cỏ khô. Tôi đứng đó, dưới ánh đèn sân khấu, cảm nhận gót giày cao gót rẻ tiền đang cắm vào chân mình. Tôi có thể thấy từng gương mặt trong hội trường: người đang che miệng cười, người đang lắc đầu thương hại, người đang quay video bằng điện thoại. Khang vẫn cầm tay tôi. Anh ta không buông. Anh ta muốn tôi ở lại trên sân khấu, để mọi người nhìn thấy tôi — cô gái quê mặc váy chợ, đứng bên cạnh chàng trai hào hoa, như một vật trang trí lỗi thời. “Nhưng anh tin em sẽ hiểu,” Khang tiếp tục, giọng ngọt như đường hóa học. “Tụi mình có thể vẫn là bạn. Sẽ tốt hơn cho cả hai.” Anh ta thả tay tôi ra. Đưa micro xuống. Vỗ nhẹ vào vai tôi như vỗ vai một đứa em gái vừa thua cuộc chơi. Và rồi anh ta quay lưng lại với tôi, bước về phía bàn VIP, nơi cha mẹ anh ta đang đứng dậy chuẩn bị nâng ly chúc mừng sinh nhật. Tôi nhìn xuống bàn tiệc gần sân khấu. Trên đó có một ly rượu vang đỏ — còn nguyên, chưa ai động đến. Tôi với tay lấy. Đám đông vẫn đang cười. Một người phụ nữ ngồi gần sân khấu lẩm bẩm với bạn: “Thương thật, nhưng mà biết thân biết phận thì tốt hơn.” Tôi cầm ly rượu. Không nhìn vào đó. Tôi nhìn xuống chiếc váy trắng của chính mình — thứ duy nhất tôi bỏ ra ba ngày lương để mua cho buổi tối nay. Và tôi đổ thẳng ly rượu lên ngực áo. Rượu vang đỏ loang ra trên nền vải trắng như một vết thương đang chảy máu. Tôi có thể nghe thấy tiếng “Á” từ vài người gần đó. Tiếng cười chợt im bặt. Nhưng có người vẫn cười. Và có tiếng điện thoại — Khang đã rút điện thoại ra, giơ lên chụp ảnh tôi với vết rượu loang trên váy. “Để làm kỷ niệm,” anh ta nói, giọng vui vẻ. “Bài học cho em. Lần sau đừng mặc đồ chợ đến tiệc sang.” Tôi không nói gì. Tôi đặt ly rượu xuống bàn. Tôi không khóc. Tôi thậm chí không nhìn Khang thêm lần nào nữa. Tôi chỉ bước xuống sân khấu, đi xuyên qua đám đông đang nhìn tôi bằng ánh mắt tò mò, thương hại, và một chút khinh bỉ. Tôi đi ra cửa sau. Cửa sau dẫn ra bãi đậu xe nhân viên, nơi tôi để chiếc xe Wave cũ mua lại từ người quen. Khi tôi mở cửa kính, điện thoại rung lên một lần. Tôi rút ra, mở khóa màn hình. Tin nhắn từ số lạ, không có tên trong danh bạ, nhưng tôi biết đó là ai. *“Mồi nhử đã vào vị trí. Đợi lệnh.”* Tôi đọc lại tin nhắn hai lần. Rồi tôi tắt màn hình, nhét điện thoại vào túi, và ngồi lên xe. Tôi không bật máy ngay. Tôi ngồi đó, trong bóng tối của bãi đỗ xe, nghe tiếng nhạc vọng ra từ hội trường, tiếng cười nói râm ran của những con người vừa xem tôi như một trò hề. Tay tôi đặt trên ổ khóa, không run. Tôi vặn chìa khóa, nổ máy, và lái xe ra khỏi bãi đỗ. Phía sau tôi, hội trường vẫn sáng đèn. Trần Minh Khang đang cắt bánh sinh nhật, được bao quanh bởi bạn bè và gia đình, tất cả đều cười nói vui vẻ như không có chuyện gì xảy ra. Tôi không nhìn lại. Trên đường về nhà trọ, điện thoại tôi rung thêm một lần nữa. Tôi không dừng xe. Tôi chỉ liếc xuống màn hình khi đang dừng đèn đỏ, đọc nhanh dòng chữ hiện lên: *“Giai đoạn hai: kích hoạt kế hoạch B. Gửi tài liệu cho báo chí vào 8h sáng mai.”* Tôi không trả lời. Tôi về phòng trọ, cởi chiếc váy trắng dính rượu ra, gấp gọn, bỏ vào túi rác. Tôi mở tủ, lấy ra một bộ đồ khác — áo thun cổ V, quần ống rộng, y hệt những gì Khang từng chê tôi mặc. Tôi mặc nó vào, ngồi xuống mép giường, mở điện thoại lên xem story Instagram của Khang. Anh ta vừa đăng một clip — quay từ sân khấu, góc máy chĩa thẳng vào tôi lúc tôi đổ rượu lên váy. Dòng chữ viết kèm: *“Thật lòng mà nói, em đáng yêu nhưng… không phải gu anh. #tạmbiệtem #sinhnhật27”* Tôi không xóa story. Tôi tải nó về. Zoom vào nền phía sau, nơi có tấm biển hiệu lớn: *Công ty CP Đầu tư Địa ốc Hoàng Gia*. Tôi gửi ảnh đó cho luật sư Mai, kèm một dòng: *“Công ty này có đang đấu thầu dự án Metro tuyến 4 không?”* Hai phút sau, cô ấy trả lời. *“Có. Và họ đã nộp hồ sơ đề xuất bồi thường đất… tên chủ sở hữu là bà Nguyễn Thị Lan – mẹ em.”* Tôi đọc dòng tin đó một lần. Rồi lần thứ hai. Tôi tắt đèn phòng, nằm xuống giường, nhìn lên trần nhà ẩm mốc. Mẹ tôi không biết tôi đang làm gì. Bà ấy nằm trong bệnh viện, Alzheimer giai đoạn 3, không nhận ra tôi nữa. Nhưng ông nội tôi, trước khi mất, đã nói với tôi một câu: *“Mảnh đất đó không phải để bán, con ạ. Nó là chìa khóa.”* Tôi nhắm mắt. Chìa khóa. Và tôi vừa tra nó vào ổ.