Chương 8: Tiêu Diệt Danh Dự

[TEASER SEO]: Không chiến thắng nào của tôi trọn vẹn. Báo chí đăng tin Hoàng Gia phá sản, mẹ tôi tỉnh lại sau cơn mê - và thì thầm: “Con không phải con gái mẹ.” --- Sáng hôm sau, tôi mở báo Tuổi Trẻ lúc năm giờ sáng. Trang nhất, dòng tít đậm: “Dự án Metro tuyến 4 điều chỉnh vị trí trạm biến áp sau phát hiện tài nguyên ngầm – Chủ đầu tư Hoàng Gia bị loại khỏi danh sách đối tác.” Tôi đọc từng chữ. Không cảm xúc. Chỉ ghi nhớ. Bài báo dài ba cột, có ảnh chụp mảnh đất nhà tôi từ trên cao – khu ruộng hoang mà ông nội để lại, giờ được khoanh vùng đỏ trên bản đồ quy hoạch. Phần cuối bài nhắc đến “sự thay đổi bất ngờ trong quy trình đấu thầu” và “việc phát hiện sai phạm trong hồ sơ chuyển nhượng”. Không nhắc tên tôi. Không nhắc tên Khang. Chỉ nhắc Hoàng Gia. Tôi gấp báo, uống hết ly cà phê đen không đường, rồi lấy điện thoại ra kiểm tra cổ phiếu. Hoàng Gia giảm sàn từ phiên mở cửa. Tôi không cười. Tôi chỉ tắt màn hình, mặc áo khoác, và đi bộ ra bến xe buýt. Sáu tháng trước, tôi đi xe buýt đến quán cà phê nơi Khang “tình cờ” gặp tôi. Hôm nay, tôi vẫn đi xe buýt – đến bệnh viện Quận 12, nơi mẹ tôi nằm. --- Phòng bệnh tầng ba, cuối hành lang. Căn phòng nhỏ, chỉ một giường, một tủ đầu giường, và một ô cửa sổ nhìn ra khuôn viên bệnh viện. Tôi đẩy cửa vào, thấy mẹ đang nằm nghiêng, mắt nhắm. Bà không mở mắt khi tôi ngồi xuống ghế. Bà không cử động khi tôi đặt tay lên tay bà. Tôi ngồi im, nhìn những đường ống truyền dịch, nhìn mái tóc bà đã bạc gần hết từ khi tôi còn nhỏ. “Mẹ,” tôi thì thầm. “Con đến rồi.” Mẹ không trả lời. Tôi nắm tay bà, cảm nhận hơi ấm yếu ớt từ lòng bàn tay khô ráp. Tôi nghĩ đến những ngày tôi còn nhỏ, bà gánh rau ra chợ bán từ ba giờ sáng, để tôi có tiền đóng học phí. Tôi nghĩ đến lúc tôi đỗ đại học, bà khóc cả đêm vì không biết lấy tiền đâu cho tôi nhập học. “Con vừa làm xong việc rồi,” tôi nói, giọng nhẹ. “Đám đất ông để lại… con giữ được rồi. Không ai lấy mất nữa đâu.” Mẹ vẫn không trả lời. Nhưng tay bà hơi siết lại. Tôi ngước lên. Mắt mẹ đang mở. Bà nhìn tôi – một cái nhìn không giống mọi lần. Không lẫn lộn, không mơ hồ. Ánh mắt tỉnh táo, sắc lạnh, giống như cái nhìn của một người vừa thoát khỏi cơn ác mộng dài. “Mẹ?” tôi hỏi, giọng khàn đi. Bà không trả lời ngay. Bà chỉ nhìn tôi, rất lâu, rồi mấp máy môi. “Con… không phải con gái mẹ.” Tôi đơ người. Tay tôi vẫn nắm tay bà, nhưng tôi không cảm thấy gì nữa. Không lạnh, không nóng. Chỉ có tiếng bà vang vọng trong đầu tôi, rõ đến từng chữ. “Mẹ… nói gì?” tôi hỏi, giọng tôi nghe xa lạ, như tiếng của người khác. Bà rút tay khỏi tay tôi. Một cử động chậm rãi, nhưng đầy cố gắng. “Con là con nuôi,” bà nói, giọng khản đặc vì nằm lâu, nhưng từng chữ rõ ràng, không hề lẫn. “Ông nội… nhận con về năm con ba tháng tuổi. Mẹ ruột con… gửi con lại… rồi đi.” Tôi không nói gì. Tôi chỉ nhìn bà, nhìn những đường ống, nhìn căn phòng trắng toát. Tôi nghĩ mình nên hỏi gì đó – hỏi “mẹ ruột con là ai”, hỏi “tại sao mẹ không nói sớm hơn”, hỏi “con tên thật là gì” – nhưng miệng tôi không thể mở ra được. “Ông nội… có ghi lại,” bà nói tiếp, mắt nhắm dần, sức lực như cạn kiệt. “Trong sổ… tủ sắt… ở nhà.” Rồi bà ngủ thiếp đi. Tôi ngồi đó, tay vẫn cầm tay bà, nhưng không còn cảm nhận được gì nữa. --- Tôi về nhà lúc mười giờ tối. Căn nhà nhỏ ở ngoại ô, nơi tôi sống từ nhỏ. Bàn thờ ông nội đặt ở gian giữa, di ảnh ông nhìn thẳng ra cửa, nụ cười hiền từ như ngày còn sống. Tôi thắp hương. Lạy ba lạy. Rồi tôi mở tủ sắt cũ trong góc phòng – chiếc tủ sắt màu xám, đã gỉ ở các góc, chìa khóa luôn được giấu dưới gối của mẹ. Tôi tra chìa khóa. Xoay. Tiếng “cạch” vang lên trong căn phòng im lặng. Bên trong tủ sắt, không có vàng, không có sổ đỏ. Chỉ có một cuốn sổ tay – bìa đen, đã ố vàng theo thời gian. Tôi lấy ra, mở trang cuối cùng. Chữ viết của ông nội – nét chữ cứng cáp, thẳng hàng, nhưng hơi run ở cuối câu. “Ngày 12 tháng 3 năm 1985. Lan là con nuôi. Ông bà ngoại để lại cho vợ chồng ta từ tháng 6 năm 1983 – lúc con bé mới ba tháng tuổi. Con gái thật của chúng ta – tên khai sinh Trần Minh Anh – bị mất tích hồi tháng 7 năm 1983, lúc 4 tuổi, tại khu vực chợ Bến Thành. Đã báo công an. Chưa tìm thấy.” Tôi đọc lại. Một lần. Hai lần. Rồi tôi gấp sổ lại. Không khóc. Không gọi ai. Chỉ ngồi xuống chiếc ghế nhựa cạnh bàn thờ ông, hai tay đặt lên đầu gối, mắt nhìn vào khoảng không. Tôi không biết mình ngồi đó bao lâu. Mười phút? Một tiếng? Chỉ biết khi tôi nhìn lên đồng hồ, nó đã chỉ mười một giờ kém mười lăm. Tôi lấy điện thoại, mở danh bạ, tìm cái tên duy nhất tôi chưa bao giờ gọi. Tôi soạn tin nhắn. Mười chữ. “Anh có 24h để đến gặp tôi. Mang theo bản sao giấy khai sinh năm 1983 – hoặc tôi gửi cho công an Quận 12.” Tôi nhấn gửi. Rồi tôi tắt đèn, ngồi trong bóng tối, chờ. --- Tiếng gõ cửa vang lên lúc mười một giờ ba mươi. Tôi không đứng dậy ngay. Tôi để yên, chờ thêm ba giây, rồi mới bước ra mở cửa. Người đàn ông đứng trước cửa – cao, gầy, mặc áo sơ mi trắng xắn tay, mặt mệt mỏi, tay cầm một chiếc phong bì màu nâu. Anh ta nhìn tôi. Tôi nhìn anh ta. “Tôi đến rồi,” anh ta nói, giọng khàn, như vừa chạy một quãng đường dài. “Vào đi,” tôi nói, đẩy cửa rộng hơn. Anh ta bước vào, đặt phong bì lên bàn, rồi ngồi xuống ghế. Tôi không ngồi. Tôi đứng nhìn anh ta. “Anh là ai?” tôi hỏi. Anh ta ngước lên. Ánh mắt không né tránh. “Tôi là Trần Minh Khang,” anh ta nói. Tôi nhìn anh ta, không chớp mắt. “Tôi biết anh là Trần Minh Khang,” tôi nói, giọng lạnh tanh. “Câu hỏi của tôi là: anh là ai, ngoài cái tên đó?” Anh ta cúi xuống, mở phong bì, rút ra một tờ giấy ố màu. “Tôi là anh trai của em,” anh ta nói, giọng như vỡ ra. “Anh trai cùng cha khác mẹ. Và em là Trần Minh Anh – đứa em gái mất tích năm 1983 mà cả nhà tôi đã đi tìm suốt bốn mươi năm.” Tôi không nói gì. Tôi chỉ đứng đó, trong căn nhà tối om, nhìn tờ giấy khai sinh đang được đặt lên bàn, nhìn dòng chữ “Trần Minh Anh – sinh ngày 10 tháng 6 năm 1979” và tên cha: “Trần Quốc Hưng”. Trần Quốc Hưng. Cha của Khang. Người đàn ông đã ép tôi ký hợp đồng từ bỏ đất. Người đàn ông mà tôi vừa đánh sập cả sự nghiệp. Tôi nhắm mắt lại. Và lần đầu tiên trong cả buổi tối đó, tôi run.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng