[TEASER SEO]: Tôi không xóa story chế nhạo của người yêu cũ. Tôi tải về, zoom vào logo công ty sau lưng. Một cú điện thoại đã thay đổi tất cả. --- Sáng hôm sau, tôi thức dậy lúc 6h, mở điện thoại ra xem trước khi đánh răng. Story Instagram của Khang đã được đăng từ 2h đêm – ngay sau khi tiệc tàn, lúc mọi người đã ngà ngà say và sẵn sàng thả tim cho bất cứ thứ gì. Clip dài 15 giây, quay từ một góc thấp, chĩa thẳng vào tôi đang mặc cái áo thun cổ V và quần ống rộng – bộ đồ chợ Bến Thành mà tôi mặc trong một lần duy nhất đi ăn phở với anh ta hồi tháng trước. Dòng chữ viết trên nền đen: *“Thật lòng mà nói, em đáng yêu nhưng… không phải gu anh.”* Tôi đọc ba lần. Bên dưới, bạn bè anh ta thả tim, thả icon trái tim vỡ, thả mặt cười. Một người bình luận: “Thật thà quá Khang ơi.” Một người khác: “Đúng chất thượng lưu, biết người biết ta.” Tôi không xóa story. Tôi mở ứng dụng tải video Instagram – cái app nhỏ mà thằng bạn IT cài cho tôi từ tuần trước, lúc nó bảo “cô có thể cần cái này để chụp màn hình những thứ không thể chụp màn hình”. Tôi tải clip về máy. Rồi tôi zoom vào. Ban đầu tôi không biết mình đang tìm gì. Tôi chỉ phóng to từng góc ảnh – cái bàn tiệc, dây kim tuyến, cái micro MC đặt trên bục. Rồi tôi thấy nó: một tấm biển hiệu lớn treo trên tường phía sau sân khấu, bị khuất sau cây đèn led nhưng vẫn hiện rõ mấy chữ in đậm: *Công ty CP Đầu tư Địa ốc Hoàng Gia*. Tôi chụp màn hình lại. Cắt ảnh. Lưu vào thư mục mang tên “Bằng chứng”. Đúng 7h15, tôi gửi ảnh đó cho luật sư Mai, kèm một dòng tin nhắn: *“Công ty này có đang đấu thầu dự án Metro tuyến 4 không?”* Tôi đặt điện thoại xuống cạnh bàn, đi đánh răng. Khi tôi trở ra, màn hình đã sáng. Luật sư Mai trả lời sau chưa đầy 2 phút: *“Có. Và họ đã nộp hồ sơ đề xuất bồi thường đất… tên chủ sở hữu là bà Nguyễn Thị Lan – mẹ em.”* Tôi đọc đi đọc lại dòng đó năm lần. Mẹ tôi – bà Nguyễn Thị Lan, đang nằm trong bệnh viện, Alzheimer giai đoạn 3, không nhận ra tôi, không nhớ nổi hôm qua ăn gì – vậy mà tên bà lại xuất hiện trong hồ sơ bồi thường một dự án quốc gia. Tôi không gọi cho Mai ngay. Tôi biết cô ấy đã chuẩn bị sẵn câu trả lời cho những gì tôi sắp hỏi. Thay vào đó, tôi mở ứng dụng bản đồ trên điện thoại, gõ “Cầu Bình Triệu” – nơi mảnh đất của ông nội tôi tọa lạc. Kết quả hiện ra: một khu vực rộng 2.4 ha, nằm giữa hai nhánh đường sắt đang thi công. Tôi phóng to, kéo xuống, thấy hàng loạt dấu hiệu quy hoạch màu đỏ. Một trong số đó viết: *“Vị trí dự kiến trạm biến áp tuyến Metro 4 – cách 12 mét.”* Tôi ngồi lặng người mất mười giây. Điện thoại rung lên – Mai gọi. “Em đang ở đâu?” Giọng cô ấy bình thản, không vội vàng, không lo lắng. Giống như cô ấy đã chờ tôi tìm ra điều này từ lâu. “Phòng trọ.” “Tốt. Đừng ra ngoài khi chưa có lệnh của tôi. Em có biết vì sao họ chọn em không?” Tôi trả lời: “Vì tôi sở hữu mảnh đất đó.” “Không.” Giọng Mai ngắt ngang. “Vì em sở hữu mảnh đất đó *và* em không có bất kỳ mối liên hệ nào với giới bất động sản hay chính trị. Em sạch. Một người sạch không thể bị mua chuộc bằng hợp đồng béo bở – nhưng có thể bị mua chuộc bằng tình cảm. Và họ đã dùng Trần Minh Khang làm mồi.” Tôi mím môi. Câu nói đó rạch thẳng vào một góc nào đó trong lồng ngực tôi, nơi tôi vẫn cố gắng tránh nghĩ đến suốt ba tháng qua. “Em vẫn chưa yêu nó, đúng không?” Mai hỏi. “Đúng.” “Tốt. Giai đoạn hai bắt đầu. Họ sẽ liên lạc với em trong vòng 48 giờ – mời em đến biệt thự Thảo Điền, nói chuyện ‘hòa giải’. Em sẽ đi. Em sẽ ký vào bất cứ thứ gì họ đưa. Và em sẽ ghi âm toàn bộ.” Tôi mở tủ lạnh, lấy chai nước lọc ra uống một ngụm. “Họ sẽ đưa tôi tờ từ bỏ quyền lợi sử dụng đất,” tôi nói. “Tôi biết rồi.” “Em biết?” Giọng Mai ngạc nhiên – lần đầu tiên tôi nghe thấy cảm xúc thật từ cô ấy, thay vì cái giọng đều đều chuyên nghiệp thường ngày. “Tôi không ngốc,” tôi đáp. “Họ không cần mảnh đất của tôi. Họ cần quyền khai thác *phần ngầm* của nó. Nhưng để làm được điều đó, họ phải loại bỏ quyền sở hữu hợp pháp của tôi. Một tờ từ bỏ – và họ có thể dùng Phạm Thuận để đẩy nhanh thủ tục chuyển đổi quy hoạch.” Mai im lặng ba giây. Tôi biết cô ấy đang đánh giá lại toàn bộ những gì cô ấy nghĩ về tôi. “Được rồi,” Mai nói, giọng trở lại bình thường. “Vậy em còn cần tôi không?” “Có,” tôi trả lời. “Tôi cần cô xác nhận một thứ: Nếu tôi ký tờ từ bỏ đó dưới áp lực, trong một không gian kín, không có luật sư riêng – hợp đồng có hiệu lực không?” “Không,” Mai nói. “Nếu em chứng minh được có yếu tố ép buộc hoặc lừa dối, tòa có thể hủy trong vòng 72 giờ.” “Vậy tôi ký.” “Em sẽ ký?” “Tôi sẽ ký,” tôi nhắc lại. “Nhưng tôi sẽ ký bằng bút bi mực dầu – để nó *vô tình* làm loang chữ ‘chủ sở hữu hợp pháp’ trên bản gốc. Họ sẽ không thể sao y công chứng bản đã bị lem. Và nếu họ dùng bản sao kỹ thuật số… tôi có metadata.” Lần này Mai im lặng lâu hơn. “Em học những thứ này ở đâu?” cô ấy hỏi. “Ông nội tôi từng bị lừa đất một lần,” tôi trả lời. “Ông mất 4 năm để kiện lại. Ông dạy tôi từ năm 12 tuổi.” Tôi dập máy. Tắt điện thoại, mở tủ lạnh lấy thêm chai nước nữa. Ngồi xuống mép giường, tôi lướt Instagram lần cuối trước khi xóa ứng dụng. Story của Khang vẫn còn đó, lượt xem đã lên đến hơn 8.000. Bên dưới, bạn bè anh ta vẫn tiếp tục bình luận, một vài đứa tag tên nhau vào, cười cợt. Tôi không xóa nó. Tôi tải lại toàn bộ clip – lần này với chất lượng cao nhất, zoom từng khung hình, căn chỉnh từng pixel. Cuối cùng tôi có được một bức ảnh đủ sắc nét để thấy không chỉ logo *Công ty CP Đầu tư Địa ốc Hoàng Gia* – mà còn thấy cả dòng chữ nhỏ bên dưới: *“Đối tác chiến lược của Sở Quy hoạch TP.HCM.”* Tôi lưu ảnh đó vào thư mục cũ. Rồi tôi gửi cho Mai một tin nhắn cuối: *“Tối nay em sẽ đến biệt thự Thảo Điền. Chuẩn bị sẵn đơn khiếu nại. Và một máy ghi âm.”*