Chương 1: Lò Gốm Bị Cấm

Trịnh Bảo Khánh đứng trước lò gốm gia đình — cái lò cũ bằng gạch chịu lửa mà ông cố xây từ năm 1920 — và đọc tờ quyết định của Hội đồng Nghệ nhân Gốm Bát Tràng: "Khai trừ Trịnh Bảo Khánh khỏi hội, cấm sử dụng lò gốm chung, cấm bán sản phẩm mang thương hiệu Bát Tràng."

Lý do: "Sử dụng men gốm phi truyền thống, gây ảnh hưởng xấu đến uy tín và bản sắc gốm Bát Tràng."

Men "phi truyền thống" mà họ nói: reactive glaze — men phản ứng hóa học tạo hiệu ứng màu độc nhất mỗi lần nung, kết hợp khoáng chất tự nhiên Việt Nam (đất đỏ bazan Đắk Lắk, cát Mũi Né, tro núi lửa Phú Quý) với công thức men truyền thống Bát Tràng.

"Cháu à, Bát Tràng làm gốm năm trăm năm bằng một công thức.

Cháu muốn thay đổi?

Đó là phá hoại," trưởng làng Nguyễn Văn Thọ nói, giọng lạnh.

"Men truyền thống là nền tảng, bác Thọ.

Nhưng nếu không đổi mới, gốm Bát Tràng sẽ chết — vì khách hàng trẻ không mua bát đĩa truyền thống nữa."

"Gốm Bát Tràng sống năm trăm năm không cần ý kiến của thằng nhóc ba mươi tuổi."

Khánh nhìn cái lò gốm gia đình — cái lò mà ông cố, ông nội, bố anh đã đốt hàng chục nghìn lần — giờ bị niêm phong bằng tấm biển đỏ của hội đồng.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...