Chương 13: Tước Đoạt Quyền Lực

Trưởng Làng không chạy ra biển. Cũng không lao vào rừng dương. Ông đi thẳng xuống cảng cá — nơi những chiếc thuyền gỗ cũ kỹ nằm im lìm giữa nước triều rút, mạn thuyền phủ rêu xanh như lớp da chết bám trên xương người chìm lâu năm — và bước lên con tàu *Sóng Câm*, chiếc thuyền duy nhất trong làng chưa từng bị kiểm tra giấy tờ, chưa từng khai báo hải quan, chưa từng neo lại đúng vị trí quy định trên bản đồ thủy văn của huyện. Hải Yến biết ông sẽ chọn con tàu đó. Bởi vì cha cô từng viết trong sổ tay rách mép: *“Sóng Câm không có máy phát tín hiệu. Nhưng có buồng kín dưới boong — đủ chứa ba người, hai kiện cổ vật, và một cái xác không cần chôn.”* Cô không gọi công an. Không báo đội kiểm ngư. Không nhắn tin cho bất kỳ ai. Cô chỉ thay đôi giày thể thao bằng đôi dép cao su đế dày, buộc dây chặt quanh mắt cá, rồi lặn xuống vịnh lúc nửa đêm — không mang đèn, không mang bình khí — chỉ một chiếc túi nilon nhỏ đựng chiếc bật lửa Zippo, một cuộn dây thừng nylon 3mm, và tấm bản đồ hang Cây Đa được in trên giấy nhạy nước, phơi khô dưới ánh trăng ba ngày liền để mực không lem khi chạm biển. Khi cô trồi lên bên hông *Sóng Câm*, hơi thở đều, tóc dính sát da đầu, môi mỏng và trắng hơn cả vỏ sò nướng, thì Trưởng Làng đang đứng ở mũi thuyền, tay cầm chiếc radio cũ kỹ, đang thì thầm vào mic: *“Đưa thuyền ra cửa vịnh. Mười phút nữa, tôi sẽ gọi mã số. Đừng hỏi tại sao. Đừng hỏi còn ai sống sót.”* Giọng ông run — không phải vì sợ, mà vì cổ họng khô rát từ lúc bị bà Hai đổ nước mắm lên áo sơ mi lúc chiều, thứ chất lỏng nhớt khiến da ông bỏng rát từng milimet, khiến ông không thể nuốt trôi viên thuốc tim đã ngậm suốt hai mươi phút qua. Hải Yến không lên boong. Cô bám vào mạn thuyền bằng năm đầu ngón tay, chân đạp nhẹ vào tấm ván mục, rồi trượt xuống khoang máy — nơi mùi dầu diesel hòa với mùi gỗ mục và mùi máu người khô bám trên tường sắt. Ông quay lại. Mặt trắng bệch. Không phải vì thấy cô. Mà vì thấy chiếc bật lửa Zippo trong tay cô — cùng loại mà ông từng dùng để đốt cuốn sổ ghi chép của cha cô năm ấy, trước khi ném tro xuống miệng hang. — Mày định đốt thuyền? — ông hỏi, giọng khàn như bị cát chà lên dây thanh âm. — Không. Tôi định đốt cái phần còn sót lại của danh dự ông — Hải Yến nói, rồi bật lửa. Ngọn lửa vàng nhạt lóe lên, chiếu rõ vết nứt trên mặt ông, vết nứt chạy từ khóe mắt trái xuống mép môi phải, như một dấu hiệu tự nhiên của sự vỡ vụn không thể hàn gắn. Cô đưa lửa đến gần tấm bản đồ treo trên tường khoang — bản đồ do chính tay ông vẽ lại sau khi cha cô “dịch” xong ký hiệu đá cổ — và giữ nguyên vị trí, đủ để mực bắt đầu co lại, cong vênh, như da người bị thiêu. — Ông từng bảo dân làng rằng Thần Biển chỉ tha kẻ nào biết giữ lời. Vậy tôi hỏi ông một câu: Lời nào ông giữ? Lời thề trung thành với tổ tiên? Hay lời hứa với bọn buôn lậu ở Sài Gòn rằng sẽ giao đủ mười bảy cô gái để đổi lấy năm trăm cây vàng cổ? Ông không trả lời. Chỉ bước tới, tay chụp về phía cổ cô — nhưng Hải Yến đã nhường chỗ trước khi bàn tay chạm tới, đồng thời kéo mạnh dây thừng quấn sẵn quanh cần lái. Một tiếng *cạch* vang lên — không phải tiếng khóa, mà tiếng bánh răng cũ kỹ trong hệ thống lái bị khóa ngược bởi lực kéo lệch tâm. Con tàu nghiêng nhẹ sang phải, nước tràn vào khoang máy qua khe hở dưới sàn, và chiếc radio trên bàn lập tức tắt phụt — không phải do chập điện, mà vì Hải Yến đã nhét một miếng gỗ tẩm muối biển vào cổng sạc từ lúc nãy, khiến mạch ngắn trong im lặng. — Ông quên rồi à? — cô hỏi, vừa đặt bàn tay trái lên bảng điều khiển, vừa xoay cần ga về vị trí *không tải*, vừa rút phích cắm điện của máy phát — *“Cha tôi dạy tôi cách làm hỏng một chiếc thuyền không cần đánh chìm nó. Chỉ cần khiến nó không còn nhận ra mình là thuyền nữa.”* Trưởng Làng lùi lại. Chân vấp vào thùng dầu, ngã khuỵu. Không phải vì đau. Mà vì lần đầu tiên trong đời, ông cảm thấy đất không còn là đất — mà là mặt nước đang trôi đi dưới chân. Hải Yến cúi xuống, nhặt chiếc radio lên, mở nắp pin, rồi rút ra hai viên pin — không ném đi, không giấu, mà đặt chúng cạnh nhau trên lòng bàn tay, như hai mảnh xương sọ của người đã chết vì lời nguyền giả. — Đây là lần cuối ông được gọi là Trưởng Làng — cô nói, rồi đặt hai viên pin vào hai lỗ tai ông, ép nhẹ để chúng nằm sâu trong ống tai, đủ để chặn tiếng sóng, tiếng gió, tiếng dân làng đang tụ tập ngoài vịnh — *“Từ giờ, ông chỉ còn là người đàn ông nghe thấy tiếng mình tan vỡ. Và tôi sẽ không để ông chạy. Vì nếu ông chạy, thì mọi người sẽ nghĩ lời nguyền vẫn còn. Mà tôi đã chứng minh rồi — lời nguyền không tồn tại. Chỉ có kẻ nói dối mới cần nó.”* Cô rời khỏi khoang máy, đi lên boong, mở cửa buồng lái, và bật đèn tín hiệu khẩn cấp — ba chớp đỏ, liên tục, nhịp đều như tiếng tim người sắp ngừng đập. Ngoài vịnh, những chiếc thuyền khác bắt đầu di chuyển — không phải để truy bắt, mà để bao vây. Không phải vì lệnh của ai, mà vì ánh sáng đỏ đã phản chiếu trên mặt nước, trên gương mặt những người phụ nữ cầm xô nước mắm, trên cánh tay những người đàn ông từng tin rằng con gái mình được Thần Biển chọn — giờ họ nhìn nhau, rồi nhìn về phía *Sóng Câm*, và lần đầu tiên trong đời, không ai cúi đầu. Hải Yến đứng giữa boong, tóc ướt, lưng thẳng, tay buông lỏng bên hông, không nắm gì, không che gì, không đợi ai đến cứu — chỉ chờ tiếng bước chân của những người từng gọi cô là “con quỷ phá lễ”, giờ họ đang tiến lại gần, không phải để đánh, mà để chứng kiến. Và khi Trưởng Làng cuối cùng cũng bò ra khỏi khoang máy, áo dính đầy dầu, mặt đẫm mồ hôi mặn, mắt trợn tròn như hai con sò bị moi ruột, thì Hải Yến không nói thêm một lời nào — cô chỉ giơ tay phải lên, ngón trỏ hướng thẳng về phía ông, và hạ xuống từ từ, như thể đang gạt một hạt bụi khỏi mặt bàn thờ đã quá lâu không được lau. Không ai la ó. Không ai khóc. Không ai reo hò. Chỉ có tiếng nước vỗ nhẹ vào mạn thuyền, tiếng dây cáp căng dần dưới sức nặng của những chiếc thuyền đang neo lại xung quanh, và tiếng hai viên pin rơi khỏi tai Trưởng Làng — *lộc cộc… lộc cộc* — như hai nhịp cuối cùng của một trái tim đã ngừng đập từ rất lâu, nhưng mãi đến giờ mới được phép dừng hẳn.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng