Chương 2: Vị Khách Đầu Tiên Khóc
Vị khách đặc biệt đầu tiên: một phụ nữ bốn mươi tuổi, trang điểm kỹ, tay xách túi hàng hiệu, ngồi vào bàn góc.
An pha phin, đặt trước mặt, định quay đi.
"Em ơi, em có thể ngồi đây không?"
An ngồi xuống.
Chị bắt đầu kể — giọng run, mắt đỏ: chồng ngoại tình ba năm, con gái mười hai tuổi biết nhưng không nói, chị giữ thể diện trước gia đình bằng lớp trang điểm và nụ cười giả.
"Chị không biết kể ai.
Bạn bè chị ai cũng ghen tị vì chị 'hạnh phúc.'
Mà chị không hạnh phúc."
An lắng nghe.
Không khuyên, không phán xét, không đưa giải pháp.
Chỉ nghe.
Và khi chị khóc, An lấy khăn giấy đặt nhẹ trên bàn.
Chị khóc mười lăm phút, rồi lau mắt, uống hết ly cà phê, để lại năm trăm nghìn.
"Cà phê em không đáng năm trăm nghìn, chị."
"Nhưng lắng nghe thì vô giá."
Danh sách chương
Chương 1: Quán Không Tên
Chương 2: Vị Khách Đầu Tiên Khóc
Chương 3: Bác Bảo Vệ Và Bức Thư Không Gửi
Chương 4: Cậu Sinh Viên Và Cuộc Gọi Cuối Cùng
Chương 5: Quán Cà Phê Thành Nơi Chữa Lành
Chương 6: Mẹ Và Bếp Lửa
Chương 7: Cô Gái Và Cuốn Sách Để Quên
Chương 8: Đêm Giáng Sinh Của Người Cô Đơn
Chương 9: Sáng Hôm Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...