Chương 4: Hùng Phản Công

Khi biết Vân khiếu nại, Hùng phản ứng nhanh.

Bước một: Hùng gửi email nội bộ toàn công ty Saigon Architects — tuyên bố: "Dự án Bảo tàng là sản phẩm tập thể. Không cá nhân nào có quyền nhận toàn bộ công trạng. KTS Nguyễn Thanh Vân là thành viên nhóm — nhưng concept, chỉ đạo thiết kế, và giải pháp kỹ thuật do tôi phụ trách."

Bước hai: Hùng liên hệ Hội đồng Giải Kiến trúc Quốc gia, nộp "bằng chứng" — một số file PDF render mà Hùng tự đổi metadata bằng công cụ online (PDF Metadata Editor). Nhưng Hùng quên: PDF có thể đổi metadata, còn file Revit trên BIM 360 cloud thì không — vì Autodesk giữ log server-side, không ai sửa được.

Bước ba: Hùng gọi Vân.

"Vân, em nên rút đơn. Anh không muốn chuyện này ầm ĩ — xấu mặt cả hai."

"Anh Hùng, anh ăn cắp hai năm làm việc của em. Em không rút."

"Em chỉ là nhân viên. Thiết kế tạo ra trong thời gian làm việc thuộc quyền sở hữu của công ty — theo hợp đồng lao động."

"Đúng, thiết kế thuộc công ty — không phải thuộc ANH. Anh nộp dự thi dưới tên cá nhân anh, không phải tên công ty. Anh vi phạm cả hợp đồng với công ty lẫn quyền tác giả của em."

Hùng im lặng. Vì Vân đúng — ông ta nộp dự thi dưới tên "KTS Trần Đức Hùng," không phải "Saigon Architects." Đó là lỗi chết người: ông ta vừa ăn cắp của nhân viên, vừa ăn cắp của công ty.

Saigon Architects — khi biết Hùng nộp dự thi dưới tên cá nhân — lập tức sa thải Hùng và đứng về phía Vân trong vụ kiện.

Hùng mất việc, mất đồng minh, và mất luôn luật sư (vì công ty ngừng trả phí pháp lý cho ông ta).

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...