Chương 4:

## Chương 4: Chiếc mũ số 07

[TEASER SEO]: Cuốn nhật ký đỏ bị thiêu rụi, Tuấn mất tích trong lửa, tôi bị nghi cố tình bỏ mặc chồng cũ. Nhưng trong lớp đệm của chiếc mũ số 07, ba tôi giấu thứ khiến đội trưởng Minh run tay: danh sách những vụ cháy được dàn dựng.

Đêm đó, Tuấn được kéo ra khỏi tầng hai lúc 23 giờ 41 phút.

Còn sống.

Nhưng bỏng nặng, hít khói nhiều, bất tỉnh ngay khi ra khỏi cửa phá tường. Trước khi được đặt lên cáng, hắn mở mắt một lần. Tôi đứng cách đó ba mét, người phủ đầy bồ hóng, tay vẫn cầm rìu.

Hắn nhìn tôi.

Môi mấp máy.

Không thành tiếng.

Nhưng tôi đọc được hai chữ:

*Lâm biết.*

Rồi hắn ngất.

Tin đồn lan nhanh hơn lửa.

Trước khi xe cứu thương chở Tuấn đi, đã có người trong đội thì thầm rằng tôi bỏ mặc chồng cũ vì ghen. Rằng tôi chọn cứu tình nhân của hắn để dằn mặt. Rằng tôi không xứng mặc áo cứu hỏa.

Không ai nhắc đến việc tôi đã báo vị trí của Tuấn qua bộ đàm.

Không ai nhắc đến Minh Anh bị chính hắn đẩy vào phòng cháy.

Người ta chỉ thích một câu chuyện dễ hiểu: vợ cũ ghen tuông, chồng cũ gặp nạn.

Trưởng phòng Lâm đến hiện trường lúc gần nửa đêm.

Ông ta mặc áo khoác đen, tóc chải gọn, giày da sạch đến mức như chưa từng bước qua bùn. Giữa ánh lửa đỏ, khuôn mặt ông ta bình thản một cách khó chịu.

Ông ta nhìn tôi.

— Đồng chí Xuân, cô tự ý vào hiện trường khi đã bị phân công hậu cần?

— Có người mắc kẹt.

— Và chồng cũ của cô suýt chết.

— Anh ta được cứu ra.

Lâm bước gần hơn.

— Nhưng cuốn nhật ký thì không.

Tôi ngẩng đầu.

Ông ta mỉm cười rất nhẹ.

Nhẹ đến mức người ngoài sẽ nghĩ đó chỉ là một cử động của khóe môi.

— Tôi nghe nói cô tìm được thứ gì đó trong vụ cháy chung cư sáng nay. Thật đáng tiếc nếu nó đã cháy mất trong vụ này.

Tôi nhìn thẳng vào mắt ông ta.

— Đáng tiếc thật.

— Về đơn vị viết tường trình. Tạm thời cô không được tham gia hiện trường nữa.

Ông ta quay đi.

Đội trưởng Minh nắm cổ tay tôi chặt đến đau.

— Đi theo tao.

Ông kéo tôi đến xe tải cũ đậu khuất sau hai xe bồn. Chiếc mũ số 07 vẫn nằm trên ghế phụ, phủ một lớp bụi mỏng. Tôi cầm lên, tháo lớp đệm bên trong.

Không có gì.

Tôi nhìn đội trưởng Minh.

Ông không nói. Ông lấy dao gấp từ túi, rạch đường chỉ khâu sát mép trong cùng của lớp đệm.

Một mảnh nhựa mỏng rơi ra.

Nhỏ bằng hai ngón tay.

Được bọc trong giấy bạc.

Bên trong là một tấm phim âm bản cũ và một mảnh giấy dầu, chữ của ba tôi nhỏ đến mức phải soi dưới đèn pin mới đọc được:

*“Danh sách không nằm trong nhật ký. Nhật ký chỉ để kéo chúng ra khỏi bóng tối. Mũ số 07 giữ bản sao đầu tiên. Bản còn lại ở người đã không chạy khỏi lửa.”*

Phía dưới là mười hai địa chỉ.

Mười hai vụ cháy lớn trong mười năm.

Có nhà máy hóa chất nơi ba tôi chết.

Có kho vật tư của đội số 7.

Có xưởng may Đông An vừa cháy đêm nay.

Tất cả đều có chung một ký hiệu bên cạnh: **Rút người sớm.**

Đội trưởng Minh ngồi phịch xuống bậc xe.

Tay ông run.

— Tao biết có gì đó sai... nhưng không biết nhiều đến vậy.

Tôi nhìn ông.

— Mười năm qua anh im lặng.

Ông cúi đầu.

— Vì tao hèn.

Đây là lần đầu tiên ông nói thẳng.

— Đêm ba mày chết, tao cũng ở đó. Tao nhận lệnh rút từ Lâm. Ba mày không chịu. Ông ấy nói còn người trong khu C. Tao cãi nhau với ông ấy. Rồi bộ đàm bị cắt. Khi tao quay lại, cửa khu C đã khóa từ ngoài.

Cổ họng tôi nghẹn lại.

— Anh thấy ai khóa?

— Không thấy mặt. Chỉ thấy vai trái. Hình xăm sói.

Tuấn.

Nhưng mười năm trước Tuấn mới vào ngành, không đủ quyền tự làm.

Lâm mới là người ra lệnh.

— Vì sao anh không tố cáo?

Đội trưởng Minh nhắm mắt.

— Vì sáng hôm sau, vợ tao nhận được ảnh con trai tao tan học. Sau ảnh có dòng chữ: “Muốn thằng bé lớn lên thì im.”

Tôi không nói gì.

Hận không biến mất.

Nhưng nó đổi hình.

Không còn là lưỡi dao chém xuống đội trưởng Minh. Nó trở thành một cục than đỏ nằm sâu trong ngực.

— Giờ anh còn im nữa không?

Ông mở mắt.

— Không.

Đúng lúc đó, điện thoại tôi rung.

Số lạ.

Tôi mở tin nhắn.

*“Tưởng tìm được mũ là thắng à? Đưa mảnh phim cho tôi. Nếu không, Minh Anh sẽ không tỉnh lại để làm chứng.”*

Tôi đưa điện thoại cho đội trưởng Minh.

Ông đọc xong, mặt tái đi.

— Lâm biết.

Tôi gấp mảnh phim, nhét vào lớp áo trong.

— Vậy thì để ông ta nghĩ mình vẫn đang đuổi theo tôi.

— Mày định làm gì?

Tôi nhìn về phía xe cứu thương đã đưa Minh Anh đi.

— Cứu nhân chứng.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...