Chương 6:
## Chương 6: Đêm bị xóa tên
[TEASER SEO]: Tôi bị bắt quả tang trong phòng thay đồ cũ, bị cáo buộc trộm tài liệu và phóng hỏa. Khi tưởng đã mất hết, đội trưởng Minh thừa nhận ông từng im lặng vì bị đe dọa — rồi đưa tôi ra khỏi đồn bằng lối cha tôi từng dùng.
Lâm không cần đánh tôi.
Ông ta chỉ cần giấy tờ.
Biên bản được lập ngay trong phòng trực: tôi đột nhập đơn vị khi đang bị đình chỉ, mở tủ đồ của đồng nghiệp, có dấu hiệu tìm kiếm tài liệu mật. Hai người mặc thường phục tự giới thiệu là thanh tra nội bộ. Họ đọc quyền, thu điện thoại, thu chìa khóa, thu luôn mảnh phim tôi giấu trong lớp áo.
Không.
Mảnh phim thật không ở đó.
Tôi đã đưa bản thật cho đội trưởng Minh trước khi đến bệnh viện. Thứ trong áo tôi là tấm phim rỗng cắt từ bao bì cũ.
Nhưng Lâm không biết.
Ông ta cầm mảnh phim giả dưới ánh đèn, nụ cười giãn ra.
— Cô giống ba cô ở chỗ liều. Nhưng không giống ở chỗ cẩn thận.
Tôi nhìn ông ta.
— Ông sợ người chết đến vậy à?
Lâm cúi xuống, nói rất khẽ:
— Người chết không đáng sợ. Đáng sợ là con cái họ không biết khi nào nên im.
Ông đứng thẳng dậy.
— Đưa cô ta về phòng lưu hồ sơ. Sáng mai bàn giao cho thanh tra cấp sở.
Tôi bị đẩy vào căn phòng nhỏ cuối hành lang, nơi lưu hồ sơ vụ cháy cũ. Cửa khóa ngoài. Cửa sổ song sắt. Trên bàn có một bóng đèn vàng yếu, dưới chân là những thùng giấy ẩm mốc.
Đây không phải phòng giam.
Nhưng tôi hiểu: nếu đêm nay có cháy, người ta sẽ nói tôi tự đốt hồ sơ để che tội.
Tôi ngồi xuống sàn.
Lần đầu tiên trong nhiều ngày, tôi thấy mệt.
Cuốn nhật ký đỏ cháy rồi.
Tủ 19 trống.
Chú Hùng mất liên lạc.
Minh Anh suýt bị giết.
Tôi bị đình chỉ, bị truyền thông xé nát, bị chính đơn vị xem như tội đồ.
Tôi từng nghĩ bị gọi là vô dụng là đáy.
Không phải.
Đáy là khi tôi ngồi trong căn phòng chứa hồ sơ của những người đã chết, nghe ngoài hành lang tiếng bước chân của kẻ giết ba mình, mà không còn ai tin tôi.
Tôi tựa đầu vào tường.
Ba ơi, con mệt quá.
Đúng lúc đó, tường phía sau tôi vang lên ba tiếng gõ.
Cộc.
Cộc.
Cộc.
Tôi mở mắt.
Lại ba tiếng.
Tôi lần theo âm thanh, gõ đáp lại.
Một viên gạch thông gió ở góc tường bị đẩy ra từ bên ngoài. Đội trưởng Minh nhìn vào, mặt phủ bóng tối.
— Cúi xuống.
Ông luồn qua khe một con dao nhỏ.
— Cắt dây niêm phong cửa sau. Nhanh.
Tôi nhìn ông.
— Anh không sợ nữa?
— Sợ.
Ông nói thật.
— Nhưng tao nợ ba mày một mạng. Nợ mày một lời xin lỗi. Và tao không muốn hèn thêm mười năm nữa.
Tôi cắt dây niêm phong cửa sau. Bên ngoài là lối thoát hiểm cũ dẫn xuống kho dụng cụ, lâu nay bị khóa vì “không còn sử dụng”. Đội trưởng Minh mở khóa bằng một chìa cũ.
— Ba mày từng dùng lối này để đưa hai đứa trẻ ra khỏi vụ cháy năm 2010. Sau đó Lâm cho bịt lại. Tao giữ chìa.
Chúng tôi đi trong bóng tối.
Đến cuối cầu thang, ông đưa cho tôi một túi vải.
Bên trong là mảnh phim thật, bản sao quyết định rút quân năm ba tôi chết, và một chiếc máy ghi âm nhỏ.
— Chú Hùng gửi cho tao trước khi bị xe tông.
Tôi sững lại.
— Chú Hùng bị sao?
— Tai nạn trước cổng bệnh viện. Đang cấp cứu, hôn mê. Nhưng trước đó, ông ấy kịp nhắn tao một câu.
Đội trưởng Minh bật máy ghi âm.
Giọng chú Hùng rè rè, yếu nhưng rõ:
*“Nếu Xuân bị dồn đến đường cùng, đưa nó đến ông Bình. Nhà số 12 Trần Hưng Đạo. Người giữ bản sao cuối cùng không phải tôi. Là người đã bị cả đội tưởng chết trong vụ cháy đầu tiên.”*
Tôi lạnh sống lưng.
— Ông Bình còn sống?
Đội trưởng Minh gật đầu.
— Đội trưởng cũ của ba mày. Người đầu tiên nghi ngờ Lâm. Sau vụ cháy đó, ông ấy biến mất. Ai cũng tưởng chết. Nhưng chú Hùng tìm được ông ấy cách đây hai năm.
Bên trên, chuông báo cháy bất ngờ vang lên.
Không phải từ hiện trường.
Từ chính đơn vị.
Khói bắt đầu luồn xuống cầu thang.
Đội trưởng Minh chửi thề.
— Nó đốt thật rồi.
Tôi nhìn lên.
Lửa đã bắt vào phòng lưu hồ sơ.
Nếu chúng tôi không ra kịp, sáng mai báo cáo sẽ rất đẹp: Nguyễn Hải Xuân phóng hỏa tiêu hủy tài liệu, tử vong tại chỗ.
Tôi đeo túi vải lên vai.
— Đi.
— Lối sau bị khóa điện.
— Vậy phá.
Đội trưởng Minh nhìn tôi.
Trong ánh khói, lần đầu tiên ông cười.
— Giống ba mày thật.
Chúng tôi lao vào khói.
Lần này, tôi không chạy để chứng minh mình không vô dụng.
Tôi chạy để sống.
Vì nếu tôi chết ở đây, sự thật sẽ chết lần thứ hai.