Chương 12: Con Tàu Mang Đúng Tên Người Thiết Kế

Người bước ra khỏi thang máy lúc gần nửa đêm tên là Trần Hữu Phúc, kỹ thuật viên composite từng làm trong xưởng mẫu ở Tiên Sa.

Ba tháng trước, Phúc biến mất khỏi danh sách nhân sự đúng lúc Hoàng Tấn Lộc bắt đầu công bố bộ thiết kế du thuyền như tài sản của mình.

Ngô Nhật Quân từng nghĩ Phúc đã nhận tiền để im lặng.

Thực tế phức tạp hơn.

Phúc đặt chiếc điện thoại màn hình nứt lên bàn.

“Tôi có nhận tiền.”

Phạm Minh Châu không chạm vào máy.

“Anh nhận tiền để làm gì?”

“Rời Đà Nẵng. Họ bảo tôi ký xác nhận rằng bản mẫu được dựng từ file của anh Lộc.”

“Anh có ký không?”

Phúc cúi đầu.

“Có. Nhưng trước khi ký, tôi chụp lại bản vẽ A0 và quay video quá trình xưởng nhận file gốc từ anh Quân.”

Quân im lặng.

Không phải vì giận.

Anh đang tự nhắc mình rằng một lời thú nhận không thể tự động biến thành bằng chứng sạch.

Minh Châu gọi luật sư, lập biên bản tiếp nhận thiết bị và yêu cầu Phúc chỉ mở khóa trước camera.

Điện thoại được sao lưu pháp y ngay trong đêm.

Video cũ ghi rõ ngày giờ, mã file và màn hình máy tính trong xưởng composite.

Trong một đoạn ngắn, Quân xuất hiện cạnh bàn dựng mẫu, dùng bút đỏ sửa đúng đường sống tàu sau này trở thành điểm nhận diện của thiết kế.

Một tin nhắn khác từ tài khoản của quản lý dưới quyền Tấn Lộc yêu cầu Phúc “dùng bộ file mới, bỏ tên tác giả khỏi bản trình”.

Minh Châu đặt điện thoại xuống.

“Chúng ta không cần thêm lời đồn nữa.”

Sáng hôm sau, toàn bộ chuỗi bằng chứng được chia thành bốn nhóm độc lập: hồ sơ sở hữu trí tuệ, bản vẽ A0 có công chứng, camera xưởng composite và dữ liệu trên điện thoại của Phúc.

Biên bản đo mớn nước tại Tiên Sa được dùng làm lớp đối chiếu thứ năm.

Nó chứng minh hình dáng thân tàu thử nghiệm khớp với thông số trong bản vẽ gốc của Quân, không phải bản hiệu chỉnh được công bố sau này.

Bên ngân hàng xác nhận số niêm phong két chứa cuộn A0 chưa thay đổi từ ngày gửi vào lưu trữ.

Không còn một “vật chứng thần kỳ”.

Có năm nguồn độc lập cùng chỉ về một lịch sử thiết kế.

Đó mới là thứ Minh Châu muốn.

Đối tác Singapore nhận bộ báo cáo xác minh vào buổi chiều.

Họ không lập tức chuyển lại tiền đặt cọc.

Họ cử nhóm kỹ thuật sang Đà Nẵng kiểm tra trực tiếp mẫu thân tàu và quyền sở hữu thiết kế.

Quân đồng ý.

“Nếu họ bỏ hợp đồng sau khi kiểm tra sạch, tôi chấp nhận.”

Minh Châu hỏi:

“Anh không sợ mất thương vụ?”

“Tôi sợ lấy lại thương vụ bằng một câu chuyện mà người khác chưa kiểm chứng hơn.”

Cuộc kiểm tra kéo dài hai ngày.

Nhóm Singapore đo lại mớn nước, độ ổn định, cấu trúc composite và đối chiếu revision history của hồ sơ kỹ thuật.

Kết luận của họ xác nhận bộ thiết kế đang tranh chấp phát triển từ hồ sơ gốc mang dấu thời gian của Quân.

Khoản đặt cọc được kích hoạt trở lại, nhưng hợp đồng được sửa.

Quyền thiết kế không chuyển hẳn cho bên mua.

Quân giữ quyền tác giả và cấp quyền sử dụng theo từng mẫu tàu.

Minh Châu bắt thêm điều khoản: mọi revision quan trọng phải lưu history và chữ ký kỹ thuật của người thay đổi.

“Cô đúng là không bỏ được thói quen làm khó hợp đồng.”

“Nhờ vậy anh mới còn bản quyền để ngồi đây than.”

Hoàng Tấn Lộc bị đình chỉ quyền điều hành dự án trong quá trình công ty và cơ quan có thẩm quyền xác minh hành vi sử dụng hồ sơ thiết kế, khai báo sai nguồn gốc và các giao dịch liên quan.

Bùi Khánh Ngân, người từng quay mặt khi Quân bị đẩy khỏi cuộc họp, cung cấp thư điện tử nội bộ cô đã giữ lại.

Cô không xin Quân tha thứ ngay.

“Tôi biết mình đã im lặng.”

Quân đáp:

“Vậy chị nói đúng phần chị biết. Phần còn lại để hồ sơ làm.”

Không có màn cả phòng quỳ xuống.

Chỉ có một thiết kế được trả lại đúng tên và một người từng tin mình có thể đổi tác giả bằng file PDF phải trả lời trước quy trình kiểm tra thật.

Bốn tháng sau, mẫu du thuyền đầu tiên hoàn thiện tại Đà Nẵng.

Ngày chạy thử, Quân đứng ở cầu tàu Tiên Sa từ sáu giờ sáng.

Mặt biển phẳng, gió nhẹ từ bán đảo Sơn Trà thổi xuống.

Thân tàu rời bến chậm rãi, đường nước nằm đúng vị trí anh từng đánh dấu bằng bút đỏ trên cuộn A0 nhiều tháng trước.

Phúc đứng cách anh vài mét.

“Anh còn giận tôi không?”

Quân nhìn con tàu.

“Có.”

Phúc cúi đầu.

Quân nói tiếp:

“Nhưng giận không có nghĩa tôi được quyền viết sai phần anh đã làm đúng.”

Phúc gật đầu.

Minh Châu bước tới với tập biên bản chạy thử.

“Mớn nước đạt. Độ nghiêng đạt. Đối tác ký xác nhận.”

Quân nhận bút.

Trước khi ký, anh đọc lại từng dòng.

Minh Châu nhìn rồi bật cười.

“Tốt. Cuối cùng cũng biết sợ giấy tờ.”

“Tôi sợ người sửa giấy tờ hơn.”

Con tàu tăng ga ngoài vịnh, kéo một đường bọt trắng dài dưới nắng.

Cuộn bản vẽ A0 gốc sau vụ việc được đưa vào kho lưu trữ của công ty trong ống chống ẩm, bên cạnh bản số hóa có lịch sử revision đầy đủ.

Quân không treo nó trong phòng như chiến lợi phẩm.

Bản vẽ sinh ra để biến thành con tàu, không phải để thắng một cuộc cãi nhau.

Phạm Minh Châu đứng cạnh anh nhìn mẫu tàu quay về bến.

“Hợp đồng tiếp theo?” cô hỏi.

“Ngày mai.”

“Hôm nay?”

Quân nhìn biển Đà Nẵng rồi thở ra.

“Hôm nay để con tàu chạy hết vòng thử đã.”

Lần đầu tiên sau nhiều tháng, anh không cần chứng minh bản thiết kế thuộc về mình.

Nó đang chạy trước mắt tất cả mọi người, mang đúng tên người đã vẽ nó và một lịch sử không còn ai được phép xóa.

— HẾT —

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...