Chương 5: Con Dấu Đỏ Trên Bản Vẽ Sống Tàu

Hội trường buổi đối chất cuối cùng đông gấp đôi lần trước.

Đại diện ngân hàng, luật sư, đối tác và cơ quan chức năng đều có mặt.

Hoàng Tấn Lộc bước vào với vẻ mặt cố bình tĩnh, nhưng cổ áo sơ mi của hắn đã ướt một vòng.

Bùi Khánh Ngân đi sau, bàn tay nắm túi xách chặt đến mức khớp ngón trắng nhợt.

Phạm Minh Châu mở đầu bằng việc xác nhận mọi tài liệu đều đã được sao lưu và gửi trước cho các bên.

Không ai có thể giật máy chiếu, không ai có thể kêu bị bất ngờ.

Cô nói ngắn gọn: "Hôm nay chúng ta không nghe cảm xúc.

Chúng ta nghe chứng cứ."

Ngô Nhật Quân lần lượt trình bày bản vẽ tay có công chứng, hồ sơ sở hữu trí tuệ, video xưởng mẫu.

Mỗi tài liệu đi kèm một nhân chứng hoặc dấu xác nhận độc lập.

Khi bản sao kê hiện lên, đại diện ngân hàng gật đầu xác nhận mã giao dịch thật.

Khi video cổng phụ phát ra, người tài xế cúi đầu nhận đã mang phong bì theo lệnh Hoàng Tấn Lộc.

Tiếng xì xào lan khắp phòng.

Hoàng Tấn Lộc cố chen ngang, nhưng luật sư nhắc hắn rằng mọi phát ngôn đang được ghi âm.

Hắn nuốt khan.

Mồ hôi lạnh chảy từ tóc mai xuống cổ, đọng thành giọt trên cằm.

Hắn đưa tay lau, nhưng càng lau càng lộ vẻ hoảng loạn.

Người đàn ông từng nghiền USB dưới gót giày bây giờ không dám nhìn thẳng vào màn hình.

Phần nặng nhất thuộc về Bùi Khánh Ngân.

Tin nhắn giữa cô và Hoàng Tấn Lộc được trích xuất hợp pháp từ thiết bị đã tự nguyện giao nộp.

Trong đó, cô đề nghị dùng chuyện tình cảm để ép Ngô Nhật Quân ký từ bỏ quyền lợi.

Khi dòng chữ ấy hiện lên, tiếng máy ảnh vang như mưa đá.

Bùi Khánh Ngân đứng không vững, phải bám vào lưng ghế.

Ngô Nhật Quân không mắng cô.

Anh chỉ nói: "Tôi từng nghĩ phản bội đau nhất là bị bỏ lại.

Hóa ra đau hơn là biết người mình tin đã tính giá bán mình từ trước." Cả phòng lặng đi.

Câu nói ấy không cần gào thét.

Nó đủ sắc để cắt qua mọi lớp trang điểm và diễn văn.

Đại diện đối tác tuyên bố hủy hợp đồng với công ty của Hoàng Tấn Lộc và mở đàm phán trực tiếp với nhóm của Ngô Nhật Quân về đội du thuyền nghỉ dưỡng 430 tỷ.

Một tiếng hít mạnh vang lên.

Hoàng Tấn Lộc đứng bật dậy, nhưng chân hắn mềm nhũn.

Đầu gối va vào cạnh bàn kêu cộp, mặt hắn xám ngoét như người mất máu.

Cơ quan chức năng yêu cầu niêm phong một số thiết bị và mời Hoàng Tấn Lộc về làm việc.

Hắn quay sang Bùi Khánh Ngân, nhưng cô đã lùi lại nửa bước.

Trong khoảnh khắc ấy, liên minh xây bằng tham lam tan ra như giấy gặp nước.

Hắn gào rằng tất cả do cô xúi giục, cô khóc nói mình chỉ nghe theo hắn.

Đám đông nhìn họ tự xé nhau mà không ai cần thêm lời kết tội.

Phạm Minh Châu ký biên bản ghi nhớ đầu tư sau khi điều khoản pháp lý được đọc rõ từng dòng.

Cô không nhìn Ngô Nhật Quân bằng ánh mắt cứu rỗi, mà bằng sự tôn trọng của một người đã thấy anh đi qua kiểm tra khắc nghiệt nhất.

Ngô Nhật Quân ký tên, nét bút chậm nhưng chắc.

Bàn tay từng nhặt USB vỡ nay đặt lên hợp đồng sạch.

Khi rời hội trường, phóng viên hỏi anh có tha thứ không.

Ngô Nhật Quân nhìn qua cánh cửa nơi Hoàng Tấn Lộc bị dẫn đi, rồi nhìn Bùi Khánh Ngân đang khóc dưới ánh flash.

Anh đáp: "Tha thứ là việc của lòng người.

Trả giá là việc của pháp luật." Câu ấy trở thành tiêu đề nóng nhất trong ngày.

Khi nhân chứng thứ hai bước lên, Hoàng Tấn Lộc lập tức nhận ra người cũ trong đội của mình.

Hắn há miệng định mắng, nhưng cổ họng chỉ phát ra tiếng khàn.

Người ấy đặt bản tường trình xuống, nói rõ ngày giờ nhận chỉ đạo.

Mỗi câu nói như một cú búa, không ồn ào nhưng đều đặn đóng vào chiếc mặt nạ đạo mạo của hắn.

Ngô Nhật Quân không tận hưởng sự sụp đổ ấy bằng nụ cười lớn.

Anh nhìn thấy trong đó cả những đêm mình từng nghi ngờ bản thân, từng tự hỏi có phải mình quá yếu nên mới bị giẫm lên.

Bây giờ sự thật trở về, không phải để anh thành kẻ tàn nhẫn, mà để anh thôi phải xin lỗi vì đã bị hại.

Hoàng Tấn Lộc cố bước tới chỗ Phạm Minh Châu, định xin một cơ hội thương lượng kín.

Nhưng mới đi được hai bước, đầu gối hắn khuỵu xuống nền gạch kêu cộp.

Cả hội trường nghe rõ âm thanh ấy.

Không ai đỡ hắn.

Những người từng vây quanh hắn đều bận tránh ống kính.

Trong riêng chặng này, Ngô Nhật Quân không thắng bằng vài câu tuyên bố.

Anh buộc biên bản đo mớn nước ở Tiên Sa đối chiếu với bản vẽ sống tàu A0, để mỗi lời phản bác của Hoàng Tấn Lộc đều phải va vào một vật chứng cụ thể của thiết kế du thuyền du lịch.

Chính chi tiết ấy làm con dấu đỏ trên bản vẽ sống tàu không còn giống một cảnh có thể bê sang truyện khác.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...