Chương 7: Lời Khai Từ Xưởng Mẫu Cảng Tiên Sa
Một quán cà phê nhỏ gần Cảng Tiên Sa Đà Nẵng trở thành điểm rẽ mới của vụ việc, vì ở đó có một chi tiết Hoàng Tấn Lộc từng tin rằng đã bị chôn vùi.
Một nhân chứng phụ bước vào bằng cửa sau.
Người ấy tránh nhìn thẳng vào Ngô Nhật Quân, nhưng lại nhớ rất rõ giờ nhận chỉ đạo, biển số xe và câu nói mà Hoàng Tấn Lộc dùng để ép họ đổi lời.
Phạm Minh Châu kéo ghế ngồi sát máy ghi âm.
Mỗi khi nhân chứng nói tới một mốc quan trọng, cô lại dừng lại hỏi nguồn xác nhận.
Sự bình tĩnh của cô khiến cả căn phòng không ai dám hấp tấp.
Trong lĩnh vực thiết kế du thuyền du lịch, uy tín mất đi thường không thể mua lại bằng quảng cáo.
Vì vậy Ngô Nhật Quân chọn cách chậm hơn: để từng tài liệu tự nói, từng người làm chứng tự ký, từng cơ quan xác nhận bằng đúng thẩm quyền của họ.
Ngô Nhật Quân yêu cầu lập biên bản riêng cho một nhân chứng phụ trong hồ sơ thiết kế du thuyền du lịch.
Anh không tin trí nhớ khi mọi thứ có thể bị mua chuộc, chỉ tin chữ ký, dấu thời gian và người chứng kiến đủ độc lập.
Hoàng Tấn Lộc không còn dám ra lệnh bằng giọng lớn.
Hắn nói nhỏ hơn, nhanh hơn, và cứ nhìn về phía cửa kính như sợ có người đang ghi âm sau lưng.
Khi Bùi Khánh Ngân nghe tên mình xuất hiện trong lời khai, lớp phấn trên mặt cô như trắng hơn.
Cô gọi cho Hoàng Tấn Lộc, nhưng hắn tắt máy.
Liên minh phản bội bắt đầu học cách bỏ rơi lẫn nhau.
Một bản phụ lục được gửi tới nơi lưu trữ ngoài thành phố.
Nếu Hoàng Tấn Lộc muốn đốt đường lui, hắn sẽ phải đốt quá nhiều cánh cửa cùng lúc.
Trên mạng, một nhóm tài khoản mới tiếp tục công kích.
Lần này Ngô Nhật Quân không phản bác từng dòng.
Anh gom ảnh chụp, lưu link, lập bảng thời gian.
Tiếng ồn cũng có thể trở thành chứng cứ nếu biết xếp nó đúng chỗ.
Có người đề nghị tung toàn bộ lên mạng để dư luận xử trước.
Ngô Nhật Quân từ chối.
Anh nói mạng xã hội có thể tạo sức ép, nhưng thứ hạ gục Hoàng Tấn Lộc phải là trình tự pháp lý, vì chỉ trình tự ấy mới khiến hắn không thể diễn vai nạn nhân.
Trong góc phòng, người phụ trách truyền thông gạch bỏ ba câu quá cay nghiệt khỏi thông cáo.
Ngô Nhật Quân gật đầu.
Anh không cần mạt sát để thắng.
Càng bình tĩnh, sự bẩn thỉu của đối thủ càng hiện rõ.
Đến nửa đêm, Ngô Nhật Quân mở lại bản đồ toàn bộ vụ việc.
Mỗi mũi tên nối một người, một khoản tiền, một lần ký nhận.
Anh nhận ra điểm yếu không nằm ở tài liệu lớn nhất, mà ở một chi tiết nhỏ quanh lời khai bị đứt đoạn.
Trong khi đó, Hoàng Tấn Lộc bắt đầu mất những cuộc gọi từng luôn được trả lời.
Một chủ tịch cũ cáo bận, một trưởng phòng pháp chế xin họp sau, một người bạn nhậu nói đang ở nước ngoài dù ảnh định vị vẫn hiện trong thành phố.
Khi chỉ còn hai người, Phạm Minh Châu hỏi Ngô Nhật Quân có từng muốn bỏ cuộc không.
Anh đáp có, nhiều hơn một lần.
Nhưng mỗi lần nghĩ tới cảnh Bùi Khánh Ngân đứng im khi anh bị lôi ra cửa, anh lại thấy mình không được phép để sự im lặng ấy trở thành bản án cuối.
Ngoài kia, dư luận đổi chiều theo cách rất ồn.
Những người từng mắng Ngô Nhật Quân bắt đầu viết rằng họ chỉ muốn chờ sự thật.
Anh không đọc quá lâu.
Sự thật cần người bảo vệ, nhưng không nên nghiện tiếng vỗ tay muộn.
Người phụ trách pháp lý cảnh báo rằng đối thủ có thể kiện ngược để kéo dài thời gian.
Ngô Nhật Quân nghe xong chỉ yêu cầu chuẩn bị ngân sách kiện tụng sáu tháng.
Anh không còn tin vào chiến thắng trong một đêm; thứ anh cần là khả năng đứng vững lâu hơn kẻ nói dối.
Tập tài liệu mới dày đến mức kẹp bướm không giữ nổi.
Phạm Minh Châu phải chia nó thành từng cụm màu: đỏ cho dòng tiền, xanh cho nhân chứng, vàng cho rủi ro truyền thông.
Nhìn chồng giấy ấy, Ngô Nhật Quân biết đây không còn là một cuộc cãi vã cá nhân.
Bùi Khánh Ngân thì tệ hơn.
Cô ta ngồi trong xe, hai tay xoắn chặt quai túi đến mức móng tay in vệt hằn trên da giả.
Cô từng nghĩ mình chỉ đổi phe để sống tốt hơn, không ngờ cái giá lại là bị cả hai bên xem như vật chứng.
Buổi chiều, kết quả xác minh độc lập được gửi về.
Không phải kết luận dài dòng, chỉ vài dòng xác nhận nguồn gốc và thời điểm.
Nhưng vài dòng ấy đủ chặn toàn bộ lời bào chữa rằng hồ sơ được dựng sau khi tranh chấp nổ ra.
Cửa thang máy mở lúc gần nửa đêm.
Người bước ra là một nhân chứng mà Hoàng Tấn Lộc tưởng đã đưa ra nước ngoài.
Trên tay người ấy là chiếc điện thoại cũ, màn hình nứt, nhưng bên trong còn đoạn ghi âm chưa từng công bố.
Sợi dây cuối cùng được kéo ra từ người từng giữ bản giao nhận liên quan đến bản vẽ tay có công chứng, hồ sơ sở hữu trí tuệ, video xưởng mẫu.
Nó khớp với dữ liệu ngân hàng, khớp với camera, và khớp với lời khai mới.
Không có tiếng reo mừng, chỉ có một sự im lặng nặng vì ai cũng hiểu trận này đã sang cấp khác.
Ở phía sau, điện thoại của Hoàng Tấn Lộc sáng liên tục.
Không cuộc gọi nào mang tin tốt.
Người từng tưởng mình điều khiển ván cờ cuối cùng cũng nghe thấy tiếng quân cờ của chính mình rơi xuống.
Trong riêng chặng này, Ngô Nhật Quân không thắng bằng vài câu tuyên bố.
Anh buộc bản vẽ sống tàu A0 đối chiếu với camera xưởng composite, để mỗi lời phản bác của Hoàng Tấn Lộc đều phải va vào một vật chứng cụ thể của thiết kế du thuyền du lịch.
Chính chi tiết ấy làm lời khai từ xưởng mẫu cảng tiên sa không còn giống một cảnh có thể bê sang truyện khác.