Chương 10: Hợp Đồng Đội Du Thuyền Nghỉ Dưỡng Đổi Chủ

Ngày tiếp theo mở ra bằng một cuộc hẹn kín ở văn phòng đối tác ở Cảng Tiên Sa Đà Nẵng, nơi Ngô Nhật Quân tự tay kiểm lại từng trang hồ sơ.

Nhân chứng đến muộn mười bảy phút.

Trên cổ tay họ vẫn còn vết hằn đồng hồ, như vừa trải qua một cuộc giằng co dài trước khi đủ can đảm bước vào.

Ngô Nhật Quân dừng lại ở biên bản đo mớn nước ở Tiên Sa, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.

Phạm Minh Châu đặt ba câu hỏi liên tiếp, câu sau khó hơn câu trước.

Khi người làm chứng trả lời khớp với hồ sơ cũ, cô mới gật đầu rất nhẹ, như vừa đặt thêm một viên đá vào nền móng.

Những người làm cùng Ngô Nhật Quân bắt đầu hiểu vì sao anh nhất quyết giữ hồ sơ sạch.

Một dấu tẩy xóa nhỏ cũng có thể biến sự thật thành trò cãi vã.

Anh thà mất thêm một đêm kiểm lại, còn hơn để Hoàng Tấn Lộc có cớ thoát.

Phạm Minh Châu bị kéo vào tâm bão vì bản dự thảo đội du thuyền nghỉ dưỡng 430 tỷ.

Cô không lùi, nhưng cũng không để cảm xúc đẩy mình thành điểm yếu.

Cô yêu cầu mọi trao đổi từ giờ đi qua email, không qua cuộc gọi riêng.

Tin ấy đến tai Hoàng Tấn Lộc vào buổi chiều.

Hắn đang ở trong phòng riêng, tay cầm ly trà nhưng nước sóng sánh tràn ra đĩa.

Vẻ tự tin trên mặt hắn nứt ra từng đường nhỏ.

Ngô Nhật Quân dừng lại ở bản vẽ sống tàu A0, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.

Bùi Khánh Ngân cũng bắt đầu loạn.

Cô ta xóa vài tin nhắn cũ rồi lại khôi phục, không biết hành động nào sẽ khiến mình ít tội hơn.

Sự sang trọng từng che chở cô bỗng trở nên mỏng như giấy.

Buổi thương lượng về đội du thuyền nghỉ dưỡng 430 tỷ vì thế chuyển từ màu sắc cứu nguy sang màu sắc kiểm soát rủi ro.

Ngô Nhật Quân học cách thắng mà vẫn giữ lưng thẳng trước từng điều khoản.

Ngô Nhật Quân dừng lại ở biên bản đo mớn nước ở Tiên Sa, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.

Một nhà cung cấp muốn rút lui.

Ngô Nhật Quân không trách họ; anh chỉ gửi bảng tiến độ, cam kết thanh toán và bằng chứng vụ vu khống đang được thụ lý.

Đến khuya, người ấy nhắn lại một chữ: chờ.

Ngô Nhật Quân dừng lại ở mẫu gỗ teak ẩm mặn, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.

Có người đề nghị tung toàn bộ lên mạng để dư luận xử trước.

Ngô Nhật Quân từ chối.

Anh nói mạng xã hội có thể tạo sức ép, nhưng thứ hạ gục Hoàng Tấn Lộc phải là trình tự pháp lý, vì chỉ trình tự ấy mới khiến hắn không thể diễn vai nạn nhân.

Ngô Nhật Quân dừng lại ở bản vẽ sống tàu A0, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.

Cả đội thay nhau ngủ trên ghế.

Có người dùng áo khoác làm gối, có người ôm laptop như ôm phao cứu sinh.

Ngô Nhật Quân nhìn họ, tự nhắc nếu giành được đội du thuyền nghỉ dưỡng 430 tỷ, phần đầu tiên phải dành để trả đủ công cho những người đã không bỏ chạy.

Một cuộc gọi từ mẹ làm Ngô Nhật Quân dừng lại vài phút.

Bà không hỏi thắng thua, chỉ dặn anh ăn gì đó nóng.

Anh nhìn hộp cơm nguội trên bàn, thấy cổ họng nghẹn lại.

Người bị vu oan vẫn phải sống như một người con bình thường.

Đêm ấy, Hoàng Tấn Lộc đứng trước cửa sổ căn hộ cao tầng.

Thành phố dưới chân vẫn sáng, nhưng ánh sáng ấy không còn thuộc về hắn.

Mỗi lần điện thoại rung, vai hắn lại giật nhẹ như người nghe tiếng gõ cửa của công an.

Phạm Minh Châu kể một thất bại cũ của cô, lần cô tin nhầm một người chỉ vì người ấy nói quá hay.

Từ đó cô không tin lời đẹp nữa.

Ngô Nhật Quân mỉm cười mệt mỏi: "Vậy tốt.

Tôi cũng không còn lời đẹp để bán."

Có người đề nghị biến câu chuyện thành màn trả thù rầm rộ.

Ngô Nhật Quân lắc đầu.

Anh muốn độc giả của vụ việc nhìn thấy chứng cứ, không phải một anh hùng đang diễn.

Sự bình thản mới là thứ làm Hoàng Tấn Lộc khó chịu nhất.

Rủi ro lớn nhất lúc này không còn là thiếu chứng cứ, mà là quá nhiều người muốn chen vào câu chuyện để hưởng lợi.

Ngô Nhật Quân yêu cầu khóa quyền truy cập hồ sơ, chỉ ba người được sửa bảng tổng hợp.

Anh đã từng bị cướp công một lần, và lần này anh không cho sự lỏng lẻo có cơ hội lặp lại.

Ngô Nhật Quân dừng lại ở số niêm phong két ngân hàng, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.

Tập tài liệu mới dày đến mức kẹp bướm không giữ nổi.

Phạm Minh Châu phải chia nó thành từng cụm màu: đỏ cho dòng tiền, xanh cho nhân chứng, vàng cho rủi ro truyền thông.

Nhìn chồng giấy ấy, Ngô Nhật Quân biết đây không còn là một cuộc cãi vã cá nhân.

Ngô Nhật Quân dừng lại ở camera xưởng composite, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.

Đến gần trưa, Hoàng Tấn Lộc xuất hiện chớp nhoáng trước sảnh.

Hắn đeo kính đen, nhưng phần cổ lộ ra đỏ lựng.

Khi phóng viên gọi tên, vai hắn giật một cái rất khẽ, đủ để camera bắt được khoảnh khắc kiêu ngạo trượt khỏi mặt.

Ngô Nhật Quân dừng lại ở biên bản đo mớn nước ở Tiên Sa, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.

Khi con dấu xác nhận thứ hai được đóng xuống, âm thanh cộp khô vang trong phòng.

Không ai nói gì trong vài giây.

Đó là thứ âm thanh mà người làm ăn bẩn sợ hơn tiếng chửi, vì nó không cần cảm xúc vẫn có sức kết án.

Ngô Nhật Quân dừng lại ở mẫu gỗ teak ẩm mặn, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.

Ngay lúc tưởng mọi thứ đã ổn, một email lạ gửi tới hộp thư chung.

Tiêu đề chỉ có ba chữ: "Bản gốc khác." Ngô Nhật Quân mở ra, nhìn thấy tên Bùi Khánh Ngân nằm trong dòng chuyển tiếp cũ.

Anh không hoảng, nhưng ánh mắt lạnh hẳn đi.

Ngô Nhật Quân dừng lại ở bản vẽ sống tàu A0, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.

Kết quả đối chiếu về lúc trời vừa sáng.

Dấu thời gian không lệch một giây.

Ngô Nhật Quân đặt bản in vào túi niêm phong, ghi mã hồ sơ, rồi yêu cầu scan thêm một bản để lưu ở nơi khác.

Ngô Nhật Quân dừng lại ở số niêm phong két ngân hàng, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.

Ở phía sau, điện thoại của Hoàng Tấn Lộc sáng liên tục.

Không cuộc gọi nào mang tin tốt.

Người từng tưởng mình điều khiển ván cờ cuối cùng cũng nghe thấy tiếng quân cờ của chính mình rơi xuống.

Ngô Nhật Quân dừng lại ở camera xưởng composite, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.

Ở lần đối chiếu thứ 2, Phạm Minh Châu bổ sung thêm biên bản đo mớn nước ở Tiên Sa vào bảng chứng cứ, khiến lời khai này tách rõ khỏi các mốc còn lại.

Trong riêng chặng này, Ngô Nhật Quân không thắng bằng vài câu tuyên bố.

Anh buộc biên bản đo mớn nước ở Tiên Sa đối chiếu với bản vẽ sống tàu A0, để mỗi lời phản bác của Hoàng Tấn Lộc đều phải va vào một vật chứng cụ thể của thiết kế du thuyền du lịch.

Chính chi tiết ấy làm hợp đồng đội du thuyền nghỉ dưỡng đổi chủ không còn giống một cảnh có thể bê sang truyện khác.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...