Chương 9: Phạm Minh Châu Đặt Điều Kiện Trên Cầu Tàu
Phòng họp chỉ bật một hàng đèn trở thành điểm rẽ mới của vụ việc, vì ở đó có một chi tiết Hoàng Tấn Lộc từng tin rằng đã bị chôn vùi.
Một nhân chứng phụ bước vào bằng cửa sau.
Người ấy tránh nhìn thẳng vào Ngô Nhật Quân, nhưng lại nhớ rất rõ giờ nhận chỉ đạo, biển số xe và câu nói mà Hoàng Tấn Lộc dùng để ép họ đổi lời.
Ngô Nhật Quân dừng lại ở bản vẽ sống tàu A0, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.
Phạm Minh Châu không nhìn Ngô Nhật Quân để xin ý kiến.
Cô xử lý như một người bảo vệ quy trình: có chữ ký, có đối chiếu, có bản sao lưu, rồi mới có niềm tin.
Điểm khó của thiết kế du thuyền du lịch là người ngoài chỉ nhìn thấy tiền, còn người trong nghề biết mọi thứ sống chết ở quy trình.
Ngô Nhật Quân bắt đầu giải thích cho đội mới cách đọc từng chỉ dấu: số lô, giờ ký, mã lưu trữ, người bàn giao.
Anh không muốn chiến thắng dựa vào may mắn.
Phạm Minh Châu bị kéo vào tâm bão vì cam kết đầu tư cho đội du thuyền nghỉ dưỡng 430 tỷ.
Cô không lùi, nhưng cũng không để cảm xúc đẩy mình thành điểm yếu.
Cô yêu cầu mọi trao đổi từ giờ đi qua email, không qua cuộc gọi riêng.
Hoàng Tấn Lộc nhận cuộc gọi giữa bữa ăn.
Hắn buông đũa, quai hàm cứng lại.
Mấy giây sau, hắn đứng dậy quá nhanh làm chân ghế rít trên sàn, âm thanh sắc đến mức người phục vụ giật mình.
Bùi Khánh Ngân gửi một tin nhắn xin gặp riêng, lời lẽ mềm đi bất thường.
Ngô Nhật Quân đọc xong chỉ chuyển cho luật sư lưu hồ sơ.
Tình cũ không còn quyền đi đường tắt qua công lý.
Buổi thương lượng về đội du thuyền nghỉ dưỡng 430 tỷ vì thế chuyển từ màu sắc cứu nguy sang màu sắc kiểm soát rủi ro.
Ngô Nhật Quân học cách thắng mà vẫn giữ lưng thẳng trước từng điều khoản.
Trên mạng, một nhóm tài khoản mới tiếp tục công kích.
Lần này Ngô Nhật Quân không phản bác từng dòng.
Anh gom ảnh chụp, lưu link, lập bảng thời gian.
Tiếng ồn cũng có thể trở thành chứng cứ nếu biết xếp nó đúng chỗ.
Ngô Nhật Quân dừng lại ở biên bản đo mớn nước ở Tiên Sa, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.
Biên bản mới được lập thành bốn bản.
Một bản gửi đơn vị thẩm định, một bản lưu tại văn phòng, một bản chuyển cho luật sư, bản cuối cùng đặt trong phong bì niêm phong.
Phạm Minh Châu kiểm tra mép dán đến lần thứ ba mới cho mang đi.
Phạm Minh Châu đặt một hộp thuốc đau dạ dày cạnh bàn anh.
Cô không nói câu quan tâm nào quá mềm.
Nhưng Ngô Nhật Quân hiểu: có những người chăm sóc bằng cách nhắc mình ký đúng trang, ăn đúng bữa và đừng chết chìm trong thù hận.
Có lúc căn phòng chỉ còn tiếng bút của Phạm Minh Châu.
Ngô Nhật Quân nhìn bàn tay cô ghi chú, chợt hiểu cô không đứng cạnh anh vì thương hại.
Cô đang chọn một trận chiến mà cô tin có thể thắng bằng kỷ luật.
Hoàng Tấn Lộc thử đổ lỗi cho cấp dưới.
Nhưng cấp dưới của hắn cũng đã giữ lại tin nhắn.
Khi một kẻ quen dùng người khác làm lá chắn gặp những người bắt đầu tự bảo vệ mình, hắn mới hiểu quyền lực vay mượn mỏng đến thế nào.
Câu chuyện giữa họ không có hoa, không có nhạc nền.
Nó nằm trong tiếng máy in, mùi cà phê nguội và những trang giấy đầy dấu bút đỏ.
Nhưng chính sự thật thà khô ráp ấy khiến Ngô Nhật Quân thấy lòng mình bớt lạnh.
Ngoài kia, dư luận đổi chiều theo cách rất ồn.
Những người từng mắng Ngô Nhật Quân bắt đầu viết rằng họ chỉ muốn chờ sự thật.
Anh không đọc quá lâu.
Sự thật cần người bảo vệ, nhưng không nên nghiện tiếng vỗ tay muộn.
Ngô Nhật Quân dừng lại ở mẫu gỗ teak ẩm mặn, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.
Rủi ro lớn nhất lúc này không còn là thiếu chứng cứ, mà là quá nhiều người muốn chen vào câu chuyện để hưởng lợi.
Ngô Nhật Quân yêu cầu khóa quyền truy cập hồ sơ, chỉ ba người được sửa bảng tổng hợp.
Anh đã từng bị cướp công một lần, và lần này anh không cho sự lỏng lẻo có cơ hội lặp lại.
Khi máy in hết mực, Ngô Nhật Quân tự xuống mua hộp mới ở cửa hàng gần nhất.
Anh không để trợ lý đi một mình trong lúc bên ngoài còn người theo dõi.
Những việc nhỏ như vậy làm đội hiểu anh không chỉ ra lệnh từ trên cao.
Một người từng tâng bốc Hoàng Tấn Lộc cố len ra cửa sau.
Khi bị hỏi, ông ta nói mình không liên quan.
Giọng ông run, mồ hôi đọng trên rãnh nhân trung.
Ngô Nhật Quân nhìn thấy nhưng không đuổi theo.
Người sợ sự thật rồi sẽ tự khai nhiều hơn khi bị bỏ một mình.
Đơn vị thẩm định yêu cầu bổ sung một bản gốc.
Ngô Nhật Quân tự mình đến nơi lưu trữ, ký nhận dưới camera, rồi trở về không ghé đâu khác.
Anh muốn chuỗi bảo quản sạch đến mức đối thủ không thể bịa ra một quãng trống.
Trước khi tắt đèn, Phạm Minh Châu phát hiện một số điện thoại lặp lại trong ba biên bản khác nhau.
Nó không thuộc về nhân viên nào trong danh sách.
Ngô Nhật Quân ghi số ấy lên giấy, khoanh tròn.
Một cánh cửa mới vừa hé ra.
Sợi dây cuối cùng được kéo ra từ cam kết đầu tư cho đội du thuyền nghỉ dưỡng 430 tỷ.
Nó khớp với dữ liệu ngân hàng, khớp với camera, và khớp với lời khai mới.
Không có tiếng reo mừng, chỉ có một sự im lặng nặng vì ai cũng hiểu trận này đã sang cấp khác.
Ở phía sau, điện thoại của Hoàng Tấn Lộc sáng liên tục.
Không cuộc gọi nào mang tin tốt.
Người từng tưởng mình điều khiển ván cờ cuối cùng cũng nghe thấy tiếng quân cờ của chính mình rơi xuống.
Ngô Nhật Quân dừng lại ở camera xưởng composite, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.
Trong riêng chặng này, Ngô Nhật Quân không thắng bằng vài câu tuyên bố.
Anh buộc camera xưởng composite đối chiếu với mẫu gỗ teak ẩm mặn, để mỗi lời phản bác của Hoàng Tấn Lộc đều phải va vào một vật chứng cụ thể của thiết kế du thuyền du lịch.
Chính chi tiết ấy làm phạm minh châu đặt điều kiện trên cầu tàu không còn giống một cảnh có thể bê sang truyện khác.