Ngày 14 tháng 3, Trần Hoàng Nam bước vào quán cà phê nhỏ trên đường Pasteur với cái cặp đen và vẻ mặt của người đã không ngủ hai đêm. Quán đông dân văn phòng. Tiếng muỗng chạm ly, tiếng máy xay cà phê, tiếng người gọi nhau đủ ồn để không ai chú ý đến một giám đốc tài chính sắp phản bội chủ tịch của mình. Kiên ngồi ở bàn góc, đối diện là Tuấn. Nam ngồi xuống, không chào. “Tôi muốn được bảo vệ.” Tuấn nhìn ông ta. “Bảo vệ không đồng nghĩa miễn hết trách nhiệm.” “Tôi biết.” “Anh đã ký bao nhiêu chứng từ?” Nam nuốt khan. “Nhiều.” “Đã hưởng lợi bao nhiêu?” Nam im. Kiên nhìn ông ta. “Anh Nam, nếu hôm nay anh còn chọn nói nửa sự thật, Hùng sẽ sống. Còn anh sẽ chết trước pháp luật thay ông ta.” Nam bật cười khô. “Cậu nghĩ tôi không biết à?” Ông ta mở cặp. Bên trong là một ổ cứng, tập giấy A4 kẹp màu và cuốn sổ nhỏ bìa nâu. “Bảng đối chiếu hợp đồng ảo và dòng tiền thật. Mỗi mã căn bán trùng đều có ký hiệu. Tiền cọc đi vào công ty mẹ vài giờ, rồi chuyển qua công ty con dưới dạng phí tư vấn, phí truyền thông, phí môi giới. Cuối cùng rút ra hoặc chuyển ra tài khoản nước ngoài.” Tuấn đeo găng tay mỏng trước khi chạm vào tài liệu. “Anh giữ bản này ở đâu?” “Két riêng ở nhà.” “Vì sao không hủy?” Nam nhìn ly cà phê chưa uống. “Vì tôi làm tài chính. Tôi không tin ai. Kể cả người trả tiền cho tôi.” Kiên mở cuốn sổ bìa nâu. Bên trong là ghi chép tay: ngày, mã hợp đồng, khoản tiền, chỉ đạo. **Ngày 28/2: V.V.H duyệt danh sách B16, B18 trùng mã. Kéo khách sang tư vấn nếu bị hỏi.** **Ngày 3/3: 5,2 tỷ An Phúc — phí tư vấn chiến lược. Tài xế cũ đứng pháp nhân.** **Ngày 5/3: 500tr tạo nguồn NT/PK. Theo lệnh C.T.** Kiên dừng ở dòng đó. “C.T là chủ tịch?” Nam gật đầu. “Vũ Văn Hùng.” Tuấn chụp từng trang theo quy trình, ghi nhận thời gian, địa điểm. “Anh có email?” Nam lấy laptop. “Có. Hùng hay chỉ đạo miệng, nhưng có một file đính kèm do Mai từng soạn, Hùng sửa trực tiếp trên máy chủ nội bộ. Metadata còn tên tài khoản của ông ta.” Kiên nhìn Tuấn. Tuấn gật đầu. “Cần giám định, nhưng có giá trị đối chiếu.” Nam nói tiếp: “Tôi cũng có bản ghi cuộc gọi ngày 10. Luật sư nói Hùng sẽ ở đồn vài tiếng nhưng kế hoạch với Thảo vẫn giữ nguyên.” Kiên ngẩng lên. “Anh ghi âm?” Nam cười chua. “Tôi sợ chết nên học cô Mai.” Điện thoại Nam rung. Tên người gọi: **Chủ tịch.** Nam nhìn màn hình như nhìn dao. Kiên nói: “Bắt máy. Không cần diễn quá.” Nam bật loa, đặt điện thoại xuống bàn. “Dạ chủ tịch.” Giọng Hùng vang lên: “Cậu đang ở đâu?” “Dạ em đi gặp bên kiểm toán.” “Kiểm toán nào?” “Bên đối tác cũ.” “Nam.” Một chữ thôi, tay Nam đã run. Hùng nói chậm: “Tôi nuôi cậu mười năm. Đừng để tôi phải dạy lại cậu cách biết ơn.” Nam nhắm mắt. “Dạ, em đang xử lý tài khoản Nam Long Gia.” “Không cần xử lý nữa. Đổ sang cậu đi.” Nam mở mắt. “Dạ?” “Cậu là giám đốc tài chính. Cậu ký. Cậu chịu. Tôi lo luật sư cho gia đình cậu.” Mặt Nam không còn máu. Hùng tiếp: “Cậu có căn nhà ở Thảo Điền còn vay ngân hàng đúng không? Vợ cậu mở spa ở Quận 2, giấy phép phòng cháy chưa sạch. Con cậu học trường quốc tế, dễ bị bạn bè biết bố nó đi tù lắm.” Nam nhìn Kiên. Kiên không ra hiệu. Nam tự nói, giọng khàn: “Chủ tịch, số tiền 150 tỷ đó là theo chỉ đạo của anh.” Đầu dây im một giây. Rồi Hùng cười. “Cậu uống rượu à?” “Em có bảng đối chiếu.” “Nam.” Giọng Hùng lạnh hẳn. “Nếu cậu đưa thứ gì ra ngoài, cậu không chỉ mất tiền. Cậu mất nhà, mất vợ, mất con, mất cả cái xác yên ổn.” Tuấn lặng lẽ ghi nhận cuộc gọi. Nam run đến mức ly cà phê sóng sánh. Nhưng ông ta không tắt máy. “Em sẽ làm việc với cơ quan chức năng.” Hùng không nói nữa. Cuộc gọi kết thúc. Nam ngồi im. Sau vài giây, ông ta gục mặt vào hai tay. “Tôi xong rồi.” Kiên đóng cuốn sổ. “Anh mới bắt đầu trả nợ.” Nam cười trong tay. “Câu đó nghe chẳng an ủi gì.” “Không phải an ủi.” Tuấn thu tài liệu vào túi niêm phong tạm thời. “Từ giờ anh không về nhà một mình. Anh ký tường trình sơ bộ, rồi đi cùng chúng tôi. Vợ con anh cần được báo để tránh bị uy hiếp.” Nam ngẩng lên. “Vợ tôi sẽ giết tôi trước Hùng.” Kiên nhìn ông ta. “Ít nhất chị ấy còn có quyền biết vì sao.” Chiều cùng ngày, dữ liệu được chuyển vào quy trình chính thức. Hợp đồng cứng của Thảo. Ảnh sổ sách hai mặt từ điện thoại cũ, kèm máy gốc để giám định. Sao kê tài khoản công ty con có xác nhận ngân hàng. Ghi âm cuộc họp Hùng chỉ đạo hủy hợp đồng cũ. Video bãi xe gài 500 triệu. Lời khai của Mai về cuộc họp và việc bị bắt. Lời khai của Nam về dòng tiền, hợp đồng ảo, khoản hối lộ giả mạo. Mỗi mảnh từng có thể bị bẻ. Nhưng khi xếp cạnh nhau, chúng thành một cái lưới. Tối 14 tháng 3, Hùng vẫn mở tiệc nhỏ tại văn phòng tầng 30. Ông ta mời vài đối tác thân, vài lãnh đạo doanh nghiệp quen, vài người có thể lên tiếng bảo chứng. “Ngày mai công bố, thị trường sẽ yên tâm.” Một đối tác hỏi: “Vụ thanh tra viên sao rồi?” Hùng nâng ly. “Một thằng trẻ con tưởng mình là chính nghĩa. Mai nó sẽ hiểu Sài Gòn này không chạy bằng máu nóng.” Đám người cười. Nam không có mặt. Mai không có mặt. Kiên không có mặt. Nhưng ở một phòng làm việc khác, quyết định phối hợp công khai vụ án đã được ký. Tuấn đặt bút xuống cuối văn bản, vai như nhẹ đi vài ký. Anh nhìn Kiên. “Ngày mai là ngày 15.” Kiên gật đầu. Ngoài cửa sổ, Sài Gòn chưa ngủ. Và lần này, người mất ngủ không chỉ là nạn nhân. Ở tầng 30, Vũ Văn Hùng vẫn nâng ly. Ông ta không biết chiếc ly đó là lần cuối cùng ông ta còn được đứng sau cửa kính nhìn xuống người khác. ---