Chương 5: Người Trồng Chè Chọn Đứng Về Phía Ai
Cuộc họp nông hộ diễn ra dưới mái nhà cộng đồng, bàn ghế nhựa còn dính đất đỏ.
Lâm Quốc Tuấn đến với luật sư và lời hứa tăng giá tạm thời.
Gia Huy đến với bảng thanh toán cũ, biên bản trễ tiền và kế hoạch mua lá trong sáu tháng.
Ông Tuấn nói người trồng chè không nên nghe lời kẻ bị đuổi khỏi nhà.
Một bác nông dân đứng lên, chậm rãi hỏi: “Vậy tiền tháng trước khi nào trả?” Câu hỏi ấy khiến mọi diễn văn về tình nghĩa địa phương mất màu.
Võ Gia Huy cầm chén trà lên, không uống ngay.
Anh xoay nhẹ để nhìn màu nước dưới ánh đèn vàng.
Với người nhà họ Lâm, trà là hàng hóa, là số tấn, là hợp đồng xuất khẩu và tấm ảnh check-in với khách ngoại.
Với anh, trà bắt đầu từ cuốn sổ thanh toán nông hộ, mẫu đất sạch, lịch hái hai lá một búp và cam kết giá sàn.
Mỗi lá non đi vào nhà máy đều mang theo tên một nông hộ, một khoảnh đồi, một buổi sương và một khoản nợ niềm tin không thể trả bằng lời hứa suông.
Tâm An ngồi ở cuối phòng, quan sát.
Cô cần biết Gia Huy có thật sự được tin hay chỉ đang thắng nhờ cơn giận nhất thời.
Khi từng hộ ký lại cam kết với anh, cô hiểu đây không phải màn kích động.
Đây là niềm tin tích lũy qua nhiều mùa sương.
Nhã Uyên đến muộn.
Cô nhìn những người từng gọi cô là cô chủ giờ đứng sau Gia Huy.
Lần đầu cô hiểu địa vị gia đình mình không phải thứ sinh ra đã có; nó từng được xây bằng mồ hôi của những người đang quay lưng.
Gia Huy không gào lên rằng mình bị phản bội.
Anh đã qua tuổi nghĩ tiếng gào làm người tham tỉnh lại.
Anh mở túi hồ sơ, đặt hợp đồng vùng nguyên liệu, kết quả kiểm nghiệm dư lượng, biên bản thuê kho lên men và danh sách nông hộ lên bàn.
Mỗi tờ giấy đều có chữ ký thật, ngày thật, con người thật.
Lâm Quốc Tuấn nhìn những cái tên ấy, lần đầu hiểu rằng thứ ông ta đánh mất không phải một thằng rể nghèo.
Ông ta đánh mất cả vùng đồi.
Gia Huy không hứa giàu nhanh.
Anh nói rõ hợp tác xã sẽ khó hơn, giấy tờ nhiều hơn, kiểm nghiệm gắt hơn.
Nhưng giá mua sẽ minh bạch, lịch trả tiền cố định, và nông hộ được ghi tên trong hồ sơ xuất khẩu nếu đạt chuẩn.
Tối Cầu Đất lạnh đến mức hơi thở cũng có mùi trà ướt.
Gia Huy đi dọc kho lên men, nghe tiếng quạt chạy đều, kiểm từng khay lá.
Anh từng muốn được nhà họ Lâm chấp nhận, từng tin nếu mình đủ chăm, đủ nhịn, một ngày họ sẽ nhìn thấy.
Nhưng có những căn nhà không phải nơi để trở về.
Có những cánh cửa đóng lại để người ta nhìn thấy cả một ngọn đồi đang chờ mình mở lối khác.
Cuối buổi, Lâm Quốc Tuấn đề nghị mua lại toàn bộ hợp đồng vùng nguyên liệu với giá cao.
Gia Huy lắc đầu.
“Chú không mua hợp đồng đâu.
Chú đang cố mua lại lòng tin.
Cái đó nhà họ Lâm tiêu hết rồi.”