Chương 1: Bữa Cơm Nhà Vợ Và Chén Trà Đổ Xuống Áo
Bữa cơm ở biệt thự nhà họ Lâm nhìn xuống đồi chè Cầu Đất được dọn bằng chén sứ trắng và những câu nói sắc hơn dao.
Võ Gia Huy ngồi cuối bàn, áo sơ mi còn mùi kho trà, trước mặt là chén trà ô long anh tự ủ từ mẻ mới.
Lâm Quốc Tuấn cười khẩy, gọi anh là thằng ở rể chỉ biết hái lá.
Lâm Nhã Uyên đặt giấy hủy hôn lên bàn, nói anh không cổ phần, không nhà, càng không có tư cách bàn chuyện nhà máy.
Rồi chén trà bị gạt đổ xuống áo anh.
Võ Gia Huy cầm chén trà lên, không uống ngay.
Anh xoay nhẹ để nhìn màu nước dưới ánh đèn vàng.
Với người nhà họ Lâm, trà là hàng hóa, là số tấn, là hợp đồng xuất khẩu và tấm ảnh check-in với khách ngoại.
Với anh, trà bắt đầu từ đồi sương lúc năm giờ sáng, bàn tay nông hộ hái hai lá một búp và kho lên men chạy quạt suốt đêm.
Mỗi lá non đi vào nhà máy đều mang theo tên một nông hộ, một khoảnh đồi, một buổi sương và một khoản nợ niềm tin không thể trả bằng lời hứa suông.
Nguyễn Tâm An, chuyên gia thu mua trà cho đối tác Đài Loan, có mặt trong bữa cơm vì lịch thẩm định nhà máy.
Cô không xen vào chuyện gia đình, chỉ nhìn cách Gia Huy lau vệt trà trên áo mà không phản ứng.
Người giữ được bình tĩnh khi bị sỉ nhục thường có thứ gì đó chắc hơn tiếng quát.
Lâm Quốc Tuấn tưởng mình vừa đuổi được một kẻ ăn nhờ.
Ông ta không biết phần lớn hợp đồng vùng nguyên liệu sạch được ký bằng niềm tin của nông hộ với chính Gia Huy, không phải với bảng hiệu nhà máy.
Gia Huy không gào lên rằng mình bị phản bội.
Anh đã qua tuổi nghĩ tiếng gào làm người tham tỉnh lại.
Anh mở túi hồ sơ, đặt hợp đồng vùng nguyên liệu, kết quả kiểm nghiệm dư lượng, biên bản thuê kho lên men và danh sách nông hộ lên bàn.
Mỗi tờ giấy đều có chữ ký thật, ngày thật, con người thật.
Lâm Quốc Tuấn nhìn những cái tên ấy, lần đầu hiểu rằng thứ ông ta đánh mất không phải một thằng rể nghèo.
Ông ta đánh mất cả vùng đồi.
Gia Huy đứng dậy, không xé giấy hủy hôn, cũng không xin ở lại.
Anh chỉ hỏi Nhã Uyên một câu: “Em chắc đây là lựa chọn của em?” Cô nhìn cha, rồi gật đầu.
Vậy là đủ.
Có những câu trả lời không cần nói thêm lần thứ hai.
Tối Cầu Đất lạnh đến mức hơi thở cũng có mùi trà ướt.
Gia Huy đi dọc kho lên men, nghe tiếng quạt chạy đều, kiểm từng khay lá.
Anh từng muốn được nhà họ Lâm chấp nhận, từng tin nếu mình đủ chăm, đủ nhịn, một ngày họ sẽ nhìn thấy.
Nhưng có những căn nhà không phải nơi để trở về.
Có những cánh cửa đóng lại để người ta nhìn thấy cả một ngọn đồi đang chờ mình mở lối khác.
Đêm ấy, Gia Huy rời nhà họ Lâm trong sương lạnh.
Trong cốp xe không có nhiều đồ, chỉ có sổ hợp đồng nông hộ, chìa khóa kho lên men cũ và một túi trà mẫu.
Anh không mang đi thứ thuộc về họ.
Anh chỉ mang theo thứ họ chưa từng biết cách giữ.