Chương 10: Người Từng Khinh Anh Xin Được Đứng Trong Dây Chuyền
Ngày tiếp quản, Gia Huy đi qua cổng nhà máy trong tiếng máy rửa lá chạy thử.
Công nhân đứng thành hàng, nhiều người từng cúi đầu trước Quốc Tuấn.
Anh không bắt ai hô tên mình.
Anh chỉ phát quy chế mới.
Những người nhà họ Lâm từng ngồi văn phòng kính phải đăng ký vị trí nếu muốn ở lại.
Một người chú của Nhã Uyên xin làm quản lý kho.
Gia Huy đưa ông xuống dây chuyền để học từ đầu quy trình nhập lá, cân mẫu, kiểm dư lượng.
Võ Gia Huy cầm chén trà lên, không uống ngay.
Anh xoay nhẹ để nhìn màu nước dưới ánh đèn vàng.
Với người nhà họ Lâm, trà là hàng hóa, là số tấn, là hợp đồng xuất khẩu và tấm ảnh check-in với khách ngoại.
Với anh, trà bắt đầu từ quy chế vận hành mới, bảng lương công khai, tên nông hộ trên từng lô trà và dây chuyền kiểm nghiệm.
Mỗi lá non đi vào nhà máy đều mang theo tên một nông hộ, một khoảnh đồi, một buổi sương và một khoản nợ niềm tin không thể trả bằng lời hứa suông.
Tâm An theo dõi buổi chạy thử.
Cô nhắc Gia Huy đừng mềm quá nhanh.
Anh gật đầu.
Tử tế không có nghĩa là trao lại chìa khóa cho người vừa đốt nhà mình.
Lâm Quốc Tuấn không còn ghế chủ tịch.
Ông xuất hiện ở cổng, muốn vào văn phòng cũ lấy vài món đồ.
Bảo vệ nhìn Gia Huy chờ lệnh.
Anh cho ông vào, nhưng đi cùng nhân viên kiểm kê.
Danh dự không cần bị làm nhục thêm, nhưng tài sản công ty phải rõ ràng.
Gia Huy không gào lên rằng mình bị phản bội.
Anh đã qua tuổi nghĩ tiếng gào làm người tham tỉnh lại.
Anh mở túi hồ sơ, đặt hợp đồng vùng nguyên liệu, kết quả kiểm nghiệm dư lượng, biên bản thuê kho lên men và danh sách nông hộ lên bàn.
Mỗi tờ giấy đều có chữ ký thật, ngày thật, con người thật.
Lâm Quốc Tuấn nhìn những cái tên ấy, lần đầu hiểu rằng thứ ông ta đánh mất không phải một thằng rể nghèo.
Ông ta đánh mất cả vùng đồi.
Nhã Uyên xin được làm ở bộ phận đối ngoại không lương ba tháng để sửa những lỗi mình gây ra.
Gia Huy đồng ý với điều kiện cô không được đại diện thương hiệu cho đến khi hoàn thành khóa đào tạo nguồn gốc nông sản.
Cô nhận.
Lần đầu tiên, cô không mặc cả.
Tối Cầu Đất lạnh đến mức hơi thở cũng có mùi trà ướt.
Gia Huy đi dọc kho lên men, nghe tiếng quạt chạy đều, kiểm từng khay lá.
Anh từng muốn được nhà họ Lâm chấp nhận, từng tin nếu mình đủ chăm, đủ nhịn, một ngày họ sẽ nhìn thấy.
Nhưng có những căn nhà không phải nơi để trở về.
Có những cánh cửa đóng lại để người ta nhìn thấy cả một ngọn đồi đang chờ mình mở lối khác.
Cuối ngày, mẻ trà đầu tiên dưới quyền Gia Huy lên hương ổn định.
Anh đứng trước bảng lô, nhìn tên từng nông hộ hiện trên màn hình.
Thứ từng bị giấu sau logo nhà họ Lâm nay bước ra ánh sáng.