Chương 8: Két Ngân Hàng Và Cuộn Bản Vẽ A0

Sau vụ đối chất, Ngô Nhật Quân không trở về nhà ngay mà vòng qua phòng sao lưu có máy lạnh chạy rì rì.

Nhân chứng đến muộn mười bảy phút.

Trên cổ tay họ vẫn còn vết hằn đồng hồ, như vừa trải qua một cuộc giằng co dài trước khi đủ can đảm bước vào.

Phạm Minh Châu không nhận tài liệu ngay.

Cô yêu cầu người kia đọc lại lời khai trước camera, sau đó tự tay đánh dấu những điểm cần đối chiếu.

Cô không cho phép lòng thương thay thế thủ tục.

Trong lĩnh vực thiết kế du thuyền du lịch, uy tín mất đi thường không thể mua lại bằng quảng cáo.

Vì vậy Ngô Nhật Quân chọn cách chậm hơn: để từng tài liệu tự nói, từng người làm chứng tự ký, từng cơ quan xác nhận bằng đúng thẩm quyền của họ.

Ngô Nhật Quân dừng lại ở biên bản đo mớn nước ở Tiên Sa, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.

Ngô Nhật Quân yêu cầu lập biên bản riêng cho đêm niêm phong chứng cứ.

Anh không tin trí nhớ khi mọi thứ có thể bị mua chuộc, chỉ tin chữ ký, dấu thời gian và người chứng kiến đủ độc lập.

Tin ấy đến tai Hoàng Tấn Lộc vào buổi chiều.

Hắn đang ở trong phòng riêng, tay cầm ly trà nhưng nước sóng sánh tràn ra đĩa.

Vẻ tự tin trên mặt hắn nứt ra từng đường nhỏ.

Bùi Khánh Ngân đứng trước gương rất lâu, tập một câu xin lỗi.

Nhưng những câu được tập trước đều có mùi tính toán, và chính cô cũng nghe ra điều đó.

Một bản phụ lục được gửi tới nơi lưu trữ ngoài thành phố.

Nếu Hoàng Tấn Lộc muốn đốt đường lui, hắn sẽ phải đốt quá nhiều cánh cửa cùng lúc.

Ngô Nhật Quân dừng lại ở bản vẽ sống tàu A0, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.

Một nhà cung cấp muốn rút lui.

Ngô Nhật Quân không trách họ; anh chỉ gửi bảng tiến độ, cam kết thanh toán và bằng chứng vụ vu khống đang được thụ lý.

Đến khuya, người ấy nhắn lại một chữ: chờ.

Có người đề nghị tung toàn bộ lên mạng để dư luận xử trước.

Ngô Nhật Quân từ chối.

Anh nói mạng xã hội có thể tạo sức ép, nhưng thứ hạ gục Hoàng Tấn Lộc phải là trình tự pháp lý, vì chỉ trình tự ấy mới khiến hắn không thể diễn vai nạn nhân.

Ngô Nhật Quân dừng lại ở biên bản đo mớn nước ở Tiên Sa, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.

Một nhân viên trẻ xin lỗi vì từng tin lời Hoàng Tấn Lộc.

Ngô Nhật Quân không trách, chỉ giao cho cậu kiểm lại phụ lục.

Cách tha thứ của anh không mềm yếu: ai muốn quay về phe sự thật phải làm việc tử tế hơn trước.

Đến nửa đêm, Ngô Nhật Quân mở lại bản đồ toàn bộ vụ việc.

Mỗi mũi tên nối một người, một khoản tiền, một lần ký nhận.

Anh nhận ra điểm yếu không nằm ở tài liệu lớn nhất, mà ở một chi tiết nhỏ quanh một bản sao bị tráo mã.

Trong khi đó, Hoàng Tấn Lộc bắt đầu mất những cuộc gọi từng luôn được trả lời.

Một chủ tịch cũ cáo bận, một trưởng phòng pháp chế xin họp sau, một người bạn nhậu nói đang ở nước ngoài dù ảnh định vị vẫn hiện trong thành phố.

Ngô Nhật Quân dừng lại ở biên bản đo mớn nước ở Tiên Sa, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.

Khi chỉ còn hai người, Phạm Minh Châu hỏi Ngô Nhật Quân có từng muốn bỏ cuộc không.

Anh đáp có, nhiều hơn một lần.

Nhưng mỗi lần nghĩ tới cảnh Bùi Khánh Ngân đứng im khi anh bị lôi ra cửa, anh lại thấy mình không được phép để sự im lặng ấy trở thành bản án cuối.

Ngô Nhật Quân dừng lại ở mẫu gỗ teak ẩm mặn, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.

Ngoài kia, dư luận đổi chiều theo cách rất ồn.

Những người từng mắng Ngô Nhật Quân bắt đầu viết rằng họ chỉ muốn chờ sự thật.

Anh không đọc quá lâu.

Sự thật cần người bảo vệ, nhưng không nên nghiện tiếng vỗ tay muộn.

Ngô Nhật Quân dừng lại ở bản vẽ sống tàu A0, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.

Một khoản chi khẩn cấp cần được duyệt ngay trong ngày.

Nếu chậm, nhóm hỗ trợ sẽ mất chỗ lưu trữ tài liệu; nếu duyệt ẩu, Hoàng Tấn Lộc có thể vin vào đó nói họ rửa tiền.

Ngô Nhật Quân chọn cách khó hơn: gọi từng bên xác nhận, ghi âm cuộc trao đổi và chuyển khoản đúng nội dung.

Họ đối chiếu từng chữ ký bằng kính phóng đại.

Có chữ ký nghiêng hơn bình thường, có nét móc cuối bị dừng đột ngột.

Những dấu hiệu ấy không đủ làm bằng chứng độc lập, nhưng đủ để chỉ đường tới người cần hỏi tiếp.

Đến gần trưa, Hoàng Tấn Lộc xuất hiện chớp nhoáng trước sảnh.

Hắn đeo kính đen, nhưng phần cổ lộ ra đỏ lựng.

Khi phóng viên gọi tên, vai hắn giật một cái rất khẽ, đủ để camera bắt được khoảnh khắc kiêu ngạo trượt khỏi mặt.

Khi con dấu xác nhận thứ hai được đóng xuống, âm thanh cộp khô vang trong phòng.

Không ai nói gì trong vài giây.

Đó là thứ âm thanh mà người làm ăn bẩn sợ hơn tiếng chửi, vì nó không cần cảm xúc vẫn có sức kết án.

Ngay lúc tưởng mọi thứ đã ổn, một email lạ gửi tới hộp thư chung.

Tiêu đề chỉ có ba chữ: "Bản gốc khác." Ngô Nhật Quân mở ra, nhìn thấy tên Bùi Khánh Ngân nằm trong dòng chuyển tiếp cũ.

Anh không hoảng, nhưng ánh mắt lạnh hẳn đi.

Kết quả đối chiếu về lúc trời vừa sáng.

Dấu thời gian không lệch một giây.

Ngô Nhật Quân đặt bản in vào túi niêm phong, ghi mã hồ sơ, rồi yêu cầu scan thêm một bản để lưu ở nơi khác.

Cuối chương 8, Ngô Nhật Quân không thấy nhẹ nhõm.

Anh chỉ thấy con đường phía trước rõ hơn.

đội du thuyền nghỉ dưỡng 430 tỷ không còn là phần thưởng xa vời, mà là trách nhiệm phải giành lại bằng cách không cho sự thật bị bẻ cong thêm lần nào nữa.

Trong riêng chặng này, Ngô Nhật Quân không thắng bằng vài câu tuyên bố.

Anh buộc số niêm phong két ngân hàng đối chiếu với biên bản đo mớn nước ở Tiên Sa, để mỗi lời phản bác của Hoàng Tấn Lộc đều phải va vào một vật chứng cụ thể của thiết kế du thuyền du lịch.

Chính chi tiết ấy làm két ngân hàng và cuộn bản vẽ a0 không còn giống một cảnh có thể bê sang truyện khác.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...