Chương 6: Cuộc Đối Đầu Thứ Nhất
Phiên họp tại Sở Nông nghiệp được tổ chức vào ngày thứ mười lăm — đúng hạn chót Agribank đưa ra. Trong phòng họp lớn ở tầng ba Sở, có mặt đại diện Chi cục Thủy sản tỉnh, đại diện Agribank chi nhánh Phú Yên, trưởng HTX Vũng Rô, đại diện Vạn Hải — và Nguyễn Hoàng Quân ngồi ở đầu bàn phía đối diện với Phong và Diệp.
Quân mặc vest xám, cà vạt lụa xanh thẫm. Hắn mang theo hai luật sư. Phong đến với một túi hồ sơ và Diệp ngồi bên cạnh.
"Chúng tôi đã xem xét," trưởng Chi cục Thủy sản nói, giọng cẩn thận kiểu người không muốn đứng về phía nào, "kết quả xét nghiệm ADN ban đầu do phòng thí nghiệm Trung tâm Chất lượng Nông lâm thủy sản vùng IV thực hiện. Kết quả cho thấy—"
"Trước khi tiếp tục," Phong cắt ngang, giọng phẳng, "tôi muốn đặt câu hỏi về thủ tục lấy mẫu." Anh mở hồ sơ ra. "Theo quy định của Thông tư 04/2015/TT-BNNPTNT, mẫu thủy sản phải được lấy có sự chứng kiến của chủ sở hữu hoặc người được ủy quyền. Trong biên bản lấy mẫu ngày mười bảy tháng Ba, không có chữ ký của tôi hay bất kỳ đại diện nào của HTX. Mẫu được lấy như thế nào?"
Im lặng. Đại diện Chi cục Thủy sản nhìn vào tập hồ sơ trước mặt.
"Mẫu được lấy theo quy trình kiểm tra đột xuất," một người từ phía Chi cục nói. "Không cần thông báo trước."
"Kiểm tra đột xuất theo điều khoản nào?" Diệp lên tiếng, giọng không to nhưng rõ ràng. "Điều 28 của Luật Thủy sản 2017 quy định rõ: kiểm tra đột xuất chỉ áp dụng khi có dấu hiệu vi phạm rõ ràng, phải có quyết định kiểm tra bằng văn bản của cơ quan có thẩm quyền và phải lập biên bản hiện trường có người làm chứng. Tôi chưa thấy quyết định kiểm tra văn bản đó trong hồ sơ."
Quân gõ ngón tay lên mặt bàn. "Các anh đang cố tình câu giờ. Kết quả ADN là kết quả ADN—"
"Kết quả từ mẫu bị lấy sai quy trình, trong điều kiện bất thường." Phong đặt bản báo cáo của Trung tâm Phân tích TP.HCM lên bàn. "Đây là kết quả xét nghiệm độc lập từ đơn vị được Bộ Khoa học và Công nghệ chứng nhận. Tôm hùm trong lồng của tôi là Panulirus ornatus thuần chủng bản địa. Hơn nữa, phân tích methylation cho thấy tôm bị tiếp xúc nhiệt độ bất thường trong khoảng thời gian phù hợp với đêm mười bảy tháng Ba — đêm lấy mẫu."
Anh đặt tiếp báo cáo nhiệt độ nước từ hệ thống sensor lồng nuôi, bản khai của chú Bảy Hùng xác nhận có người thuê ông dẫn vào vịnh đêm đó, và đơn tố cáo gửi lên Cơ quan điều tra C03 về hành vi cạnh tranh không lành mạnh và làm giả chứng cứ.
Quân đứng bật dậy. "Mày dám tố cáo tao?!"
"Tôi tố cáo hành vi làm giả chứng cứ để vu oan buôn lậu." Phong nhìn thẳng vào hắn. "Đó là tội hình sự, không phải dân sự. C03 đã nhận đơn và đang xem xét."
Quân quay sang luật sư, giọng thấp hơn nhưng vẫn đủ cho mọi người nghe: "Làm sao nó có được kết quả phân tích trong mười lăm ngày? Mày nói không cần lo—"
"Ông Quân." Diệp cắt ngang, giọng điều chỉnh chiếc gọng kính titan. "Phiên họp này được ghi âm theo quy trình của Sở. Tôi khuyến nghị ông và luật sư nên thận trọng với những gì phát biểu từ đây trở đi."
Quân nhìn Diệp, rồi nhìn thiết bị ghi âm nhỏ trên bàn mà trước đó hắn không để ý. Mặt hắn thoáng biến đổi — không nhiều, nhưng đủ để Phong nhận ra.
Đây không phải chiến thắng. Quân vẫn còn nhiều đòn khác. Nhưng lần đầu tiên, anh ta ngừng tiến công và bắt đầu lo phòng thủ.
Phong gõ ba ngón tay lên mặt bàn, khẽ, không ai để ý.
Sau phiên họp, đại diện Chi cục Thủy sản yêu cầu thêm hai tuần để xem xét bằng chứng mới. Đó không phải chiến thắng — nhưng là sự hoãn lại, và mỗi ngày hoãn lại là một ngày Phong có thêm thời gian.
Về đến phòng thí nghiệm, Phong đặt túi hồ sơ xuống bàn, ngồi xuống ghế. Lần đầu tiên từ khi phiên họp bắt đầu, anh thở ra chậm rãi, đếm từng hơi thở. Gõ ngón tay lên mặt bàn. Một, hai, ba.
Diệp bước vào sau anh, đóng cửa. "Anh xử lý tốt hơn tôi nghĩ."
"Tôi từng ra tòa dân sự một lần, vụ tranh chấp quyền sử dụng bè sau khi cha mất." Phong nhìn lên. "Lần đó không có luật sư, không có hồ sơ đủ mạnh. Tôi thua. Mất phần bè phía Tây của cha." Anh ngừng lại. "Lần này tôi biết cần chuẩn bị gì."
Diệp ngồi xuống ghế đối diện. "Ông ta sẽ phản công. Ông ta không phải loại người chấp nhận thua ở vòng này."
"Tôi biết." Phong mở tập hồ sơ ra, tay bắt đầu sắp xếp lại tài liệu theo thứ tự mới. "Câu hỏi là ông ta còn bài nào chưa đánh."
Hai người ngồi làm việc trong im lặng — Phong phân loại hồ sơ, Diệp soạn thảo văn bản tiếp theo. Bên ngoài cửa sổ phòng thí nghiệm, mặt trời đã bắt đầu xuống thấp. Mùi nước biển và muối, quen thuộc đến mức không còn nhận ra nữa — nhưng đủ để nhắc rằng bên ngoài phòng họp và hồ sơ pháp lý, vẫn còn vịnh Vũng Rô với bốn mươi lồng tôm đang chờ.
Diệp đột nhiên nói, không ngẩng đầu lên: "Anh có bao giờ nghĩ đến việc rời Phú Yên không? Với bằng tiến sĩ và nghiên cứu của anh, có thể xin việc ở Hà Nội hoặc TP.HCM."
Phong không trả lời ngay. "Cô đã bao giờ nghĩ đến việc từ bỏ nghiên cứu hải dương và đi làm tư vấn môi trường cho doanh nghiệp với mức lương gấp ba chưa?"
Diệp ngẩng đầu, nhìn anh. Rồi cô hiểu. Cả hai cùng nhìn thẳng vào mặt nhau một giây — và cùng quay lại hồ sơ trước mặt không nói thêm gì.
Câu trả lời đã rõ mà không cần nói thành lời.