Chương 5: Phản Đòn Dưới Mặt Nước

Ngày thứ chín sau khi bị niêm phong lồng tôm, Phong nhận được cuộc gọi từ một số máy anh không lưu — nhưng nhận ra ngay khi nghe giọng nói.

"Phong à. Tao là chú Bảy Hùng."

Chú Bảy Hùng — ngư dân kỳ cựu nhất HTX Vũng Rô, từng dạy Phong cách đọc màu nước biển để đoán thời tiết từ hồi anh tám tuổi. Cũng là người năm ngoái âm thầm chuyển phần bè nuôi của mình sang Vạn Hải mà không nói cho ai biết.

"Chú gọi cho con để nói điều gì đó," Phong nói, giọng không có cảm xúc.

"Tao nghe nói mày đang cần bằng chứng về vụ thợ lặn đêm mười bảy." Im lặng. "Có người thuê tao dẫn họ vào vịnh đêm đó. Tao không biết họ định làm gì — họ bảo là đi kiểm tra luồng cá. Nhưng khi tao thấy tin tức, tao... tao không ngủ được."

Phong đứng thẳng dậy khỏi ghế. "Chú có thể làm chứng không?"

"Tao có thể khai với cơ quan điều tra. Nhưng mày phải hứa một điều: đừng kéo tao vào vụ kiện nếu không cần thiết. Tao già rồi, không muốn rắc rối." Giọng chú Bảy Hùng run nhẹ. "Và mày phải biết — người thuê tao là trợ lý của Hoàng Quân. Tên Lâm, người Bình Định."

Đó là thứ Phong và Diệp cần. Chứng nhân trực tiếp.

Diệp lập tức kích hoạt quy trình: gửi công văn lên Cục Thú y vùng IV yêu cầu giải trình phương pháp lấy mẫu, ngày và điều kiện lấy mẫu; đồng thời thuê một đơn vị giám định độc lập — Trung tâm Phân tích và Kiểm nghiệm Thực phẩm số 3 TP.HCM — để xét nghiệm lại mẫu ADN từ tôm trong lồng của Phong.

Phong tự mình làm việc khác: anh xây dựng lại từ đầu bộ hồ sơ nguồn gốc tôm giống, không chỉ bằng chứng từ mà còn truy xuất toàn bộ chuỗi cung ứng. Mỗi lô tôm giống mua từ Trại Khánh Hòa đều có mã số tracking nội bộ — anh gọi điện cho trại, yêu cầu họ cung cấp bản gốc phiếu kiểm dịch đóng dấu đỏ của cơ quan thú y, kèm kết quả xét nghiệm DNA từng lô.

Tám ngày. Phong ngủ trung bình năm tiếng mỗi đêm, ăn bất cứ thứ gì có sẵn trong phòng thí nghiệm — mì gói, bánh mì, hộp cơm Diệp mang vào những buổi chiều cô ghé qua. Ngón tay anh nhập dữ liệu liên tục đến mức cổ tay bắt đầu đau.

Nhưng có một thứ anh làm mỗi buổi sáng, không bỏ ngày nào: mang nhật ký chăn nuôi của cha ra đọc. Không phải vì cần thông tin — anh đã thuộc lòng từng trang — mà vì cần nhớ tại sao mình làm điều này.

Diệp một lần bắt gặp anh đang ngồi đọc, cầm cuốn sổ cũ kỹ bằng hai tay cẩn thận như cầm vật quý. Cô không hỏi. Chỉ đặt hộp cơm xuống và lui ra ngoài, đóng cửa nhẹ.

Ngày thứ mười ba, kết quả xét nghiệm từ Trung tâm Phân tích TP.HCM về: ADN tôm hùm bông trong lồng của Trần Hải Phong hoàn toàn phù hợp với đặc điểm di truyền của Panulirus ornatus vùng ven biển Nam Trung Bộ. Không có dấu hiệu của giống ngoại lai.

Và điều quan trọng hơn — kết quả phân tích mẫu tôm con cho thấy dấu hiệu stress nhiệt trong cấu trúc methylation, phù hợp với việc tiếp xúc nhiệt độ bất thường trong thời gian ngắn. Đây là bằng chứng khoa học gián tiếp nhưng cụ thể: tôm bị làm ấm nhân tạo trước khi lấy mẫu.

Phong nhìn bản báo cáo in ra trên tay. Tay anh không run — nhưng anh phải ngồi xuống, nhắm mắt lại một lúc.

Đây mới chỉ là vết nứt đầu tiên. Nhưng vết nứt đã ở đó.

Trại giống thủy sản Khánh Hòa phản hồi đề nghị của Phong sau hai ngày: họ sẵn sàng cung cấp bản gốc tất cả phiếu kiểm dịch có đóng dấu đỏ của Chi cục Thú y Khánh Hòa, kèm kết quả xét nghiệm ADN từng lô giống — dữ liệu mà Trại lưu trữ nội bộ theo yêu cầu của Viện Hải dương học từ năm 2019, khi họ bắt đầu hợp tác trong chương trình bảo tồn giống bản địa.

Tám mươi bảy trang hồ sơ. Phong in ra, sắp xếp theo thứ tự thời gian, đóng thành tập với tờ bìa ghi rõ ngày tháng và mã số từng lô. Mỗi lô giống đều có hành trình rõ ràng từ trại sang bè nuôi — không có khoảng trống, không có mã số bị thiếu.

Trong lúc đó, Diệp làm việc ở mặt trận khác. Cô liên hệ với bộ phận kỹ thuật của Trung tâm Phân tích và Kiểm nghiệm Thực phẩm số 3 TP.HCM, giải thích chi tiết điều kiện stress nhiệt và yêu cầu họ bổ sung phân tích methylation pattern vào bộ xét nghiệm. Đây là kỹ thuật tương đối mới trong thủy sản — hầu hết phòng thí nghiệm không làm thường quy — nhưng Trung tâm số 3 có thiết bị và nhân lực. Chi phí cao hơn dự kiến, nhưng Diệp tự trả từ kinh phí nghiên cứu cá nhân còn lại.

Phong biết điều này sau khi nhìn thấy hóa đơn trong hồ sơ cô đưa cho anh ký xác nhận mẫu. Anh không nói gì ngay. Sau đó, lúc cô đang chuẩn bị ra về, anh gọi: "Diệp."

Cô quay lại.

"Tôi sẽ hoàn lại số tiền đó," anh nói.

Diệp điều chỉnh gọng kính, nhìn anh một giây. "Tôi biết." Cô không nói thêm gì, bước ra ngoài.

Phong đứng nhìn theo, rồi quay lại bàn làm việc. Anh lấy nhật ký chăn nuôi của cha ra — không phải để đọc lần này, mà chỉ để đặt bên cạnh tập hồ sơ tám mươi bảy trang. Hai thứ tưởng không liên quan: nhật ký tay của người ngư dân và hồ sơ khoa học đóng dấu đỏ. Nhưng cả hai đều nói cùng một điều — mỗi con tôm hùm bông trong lồng đó đều có nguồn gốc rõ ràng, có người chăm sóc, và không phải thứ của ai khác.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...