Chương 1: Bão Nổi Vũng Rô
Mặt trời chưa kịp nhô lên khỏi dãy núi Đèo Cả thì mùi nước biển mặn đã tràn vào buồng ngủ nhỏ của Trần Hải Phong qua ô cửa sổ bám đầy muối trắng. Phong thức dậy theo thói quen từ hồi còn theo cha ra biển năm sáu tuổi — bao giờ cũng dậy trước bình minh, pha cốc trà đặc rồi xuống kiểm tra lồng tôm trước khi mặt trời chiếu thẳng xuống nước.
Vùng biển Vũng Rô — phía Nam Phú Yên — vào buổi sáng tháng Tư im ắng đến kỳ lạ. Dãy núi bao quanh vịnh như bức tường thành thiên nhiên chắn gió, mặt nước trong xanh đến mức nhìn thấy rõ từng bóng lồng nuôi tôm nằm cách mặt nước ba mét. Bốn mươi lồng tôm hùm bông — loài tôm hùm bản địa quý giá nhất miền Trung, con trưởng thành đỏ thẫm như đốm lửa dưới ánh chiều tà — đó là cả cơ nghiệp ba đời nhà họ Trần.
Phong đang ngồi xổm trên bè nổi, tay kéo từng lồng lên kiểm tra tình trạng tôm buổi sáng theo thói quen không bao giờ bỏ. Ngón tay cái anh khẽ miết lên mai con tôm hùm con, cảm nhận độ cứng và độ ẩm của chitin — cái thói quen nhỏ này anh học từ cha, sau đó tự bổ sung thêm bằng kiến thức tiến sĩ thủy sản từ Đại học Nha Trang. Bằng tốt nghiệp vẫn còn nằm trong phong bì chưa mở, kẹp sau tấm lịch cũ trên tường nhà.
Tiếng động cơ thuyền máy khỏe khoắn phá vỡ sự yên tĩnh của vịnh. Không phải thuyền của bà con trong hợp tác xã — âm thanh quá mạnh và quá nhanh. Phong đứng thẳng dậy, mắt thu hẹp lại nhìn về phía cửa vịnh.
Ba chiếc xuồng máy trắng bóng mang logo "Vạn Hải Thủy Sản" rẽ sóng tiến vào. Đứng mũi chiếc xuồng đầu là Nguyễn Hoàng Quân — chủ tập đoàn Vạn Hải, người đã thâu tóm phần lớn vùng nuôi trồng thủy sản ở cảng Đông Tác và đang nhắm vào Vũng Rô. Bên cạnh Quân là hai cán bộ mặc đồng phục xanh của Chi cục Thủy sản tỉnh và một người đàn ông lạ mặt cầm máy ảnh.
Phong khẽ gõ ngón tay lên thành lồng tôm, một thói quen xuất hiện mỗi khi anh cần tính toán. Ba ngón gõ đều đặn — một, hai, ba — trong khi não anh đang chạy nhanh những kịch bản có thể xảy ra.
"Trần Hải Phong!" Tiếng Quân oang oang vọng qua mặt biển phẳng. "Anh bước xuống đây ngay. Có chuyện cần làm việc."
Phong không vội. Anh hạ lồng tôm cuối cùng xuống nước, cẩn thận kiểm tra lại chốt khóa trước khi bước sang mạn thuyền. Quân đang đứng dưới bè nổi, mặt đỏ vì say sóng hay vì tức giận — khó mà phân biệt.
"Chúng tôi nhận được đơn tố cáo," một cán bộ Chi cục Thủy sản cất giọng cứng nhắc, tay cầm tập hồ sơ dày. "Anh Trần Hải Phong có ký hợp đồng mua tôm giống nhập lậu từ Trung Quốc, giống Panulirus ornatus lai không có nguồn gốc kiểm dịch, tổng số lượng mười lăm ngàn con trong vòng hai năm qua. Đây là vi phạm Nghị định 26/2019 về nuôi trồng thủy sản và Luật Thú y."
Phong nhìn thẳng vào mặt người cán bộ, giọng phẳng lặng: "Đơn tố cáo từ ai?"
"Đó là thông tin bảo mật của cơ quan điều tra."
"Hồ sơ kiểm dịch tôm giống của tôi," Phong nói, "đều được mua từ Trại giống Thủy sản Khánh Hòa với đầy đủ chứng từ. Mã số lô hàng, ngày kiểm dịch, số xét nghiệm gen — tôi có thể cung cấp ngay."
Quân bước chen vào, giọng hất lên kiêu ngạo: "Mày tưởng tờ giấy của mày là thánh chỉ à? Bên tao có kết quả kiểm tra ADN tôm trong lồng của mày không khớp với tôm hùm bông bản địa Panulirus ornatus thuần chủng. Tỷ lệ lệch đến mười lăm phần trăm — đủ để kết luận có tôm lai ngoại lai. Cục Thú y vùng IV đã có văn bản rồi."
Phong cắn môi dưới — một thói quen nhỏ xuất hiện khi anh đang kiềm chế điều gì đó rất lớn bên trong. Mười lăm phần trăm sai lệch ADN. Anh biết con số đó có nghĩa gì — và anh cũng biết tại sao nó xuất hiện trong báo cáo của Quân.
"Tôm hùm bông bản địa ở Vũng Rô," anh nói chậm rãi, "có độ đa dạng di truyền nội nhóm lên tới mười tám phần trăm do cách ly địa lý tự nhiên của vịnh. Đó là đặc điểm đã được công bố trong tạp chí Aquaculture năm 2021, nghiên cứu của Đại học Nha Trang. Tôi là đồng tác giả nghiên cứu đó."
Sự im lặng kéo dài. Người cầm máy ảnh của Quân khẽ hạ máy xuống.
Nhưng Quân không để điều đó kéo dài. Hắn gật đầu ra hiệu cho hai cán bộ, giọng lạnh như nước biển tháng Giêng: "Dù sao, tôm trong lồng vẫn sẽ bị tạm giữ để kiểm định độc lập. Và Hợp tác xã Vũng Rô đã có nghị quyết đình chỉ tư cách thành viên của anh trong thời gian điều tra. Anh không còn quyền sử dụng khu vực bè nuôi này nữa."
Phong đứng yên nhìn họ dán băng niêm phong lên từng lồng tôm. Bốn mươi lồng. Hàng nghìn con tôm hùm bông — từ con bé như ngón tay đến con trưởng thành hai ký — đang bơi thảnh thơi trong làn nước xanh, không biết mình đã bị tịch thu. Cha anh mất ở biển mười hai năm trước, để lại đúng ba mươi lồng tôm và tờ nhật ký chăn nuôi viết tay dày ba trăm trang. Phong đã nâng lên bốn mươi lồng trong chín năm một mình.
Quân bước sát lại, giọng hạ thấp chỉ đủ cho Phong nghe: "Mày tưởng cái ao nuôi tôm hùm lụp xụp của mày đáng giá bao nhiêu mà đòi so sánh với tập đoàn Vạn Hải của tao? Hồ sơ buôn lậu tôm giống ngoại lai đã nộp cho cảnh sát rồi, Hải Phong. Đừng có mà vùng vẫy nữa. Cả vùng biển Vũng Rô này, từ hôm nay trở đi, chỉ còn là của tao."
Phong nhìn thẳng vào mắt Quân — không tức giận, không sợ hãi. Chỉ có một sự lạnh lùng đáng sợ, như mặt nước biển trước khi sóng thần nổi lên.
"Ông vừa nói xong điều mà ông sẽ phải hối hận suốt đời," Phong nói, giọng vẫn phẳng. "Nhớ lấy buổi sáng hôm nay."
Hắn quay đi trước khi Quân kịp đáp. Phong bước lên bờ, nghe tiếng sóng vỗ vào bè nổi sau lưng, nghe tiếng động cơ xuồng của Vạn Hải ầm ào rời đi trong thắng lợi. Trong túi áo ngư dân bạc màu của anh, ngón tay phải siết chặt chiếc vỏ ốc biển nhỏ — thứ cha anh nhặt được ngày đầu tiên thả lồng tôm ở Vũng Rô, vật mà Phong mang theo như bùa hộ mệnh suốt chín năm qua.
Anh cần gọi điện cho Ngọc Diệp.