Chương 7: Phản Công Của Quân

Ba ngày sau phiên họp tại Sở, Quân phản công.

Một bài báo dài xuất hiện trên trang tin tức kinh tế lớn, tiêu đề: "Hoài nghi về 'quy trình sinh sản nhân tạo tôm hùm bông độc quyền' — chuyên gia nói cần kiểm chứng thêm." Trong bài, một "tiến sĩ thủy sản" được dẫn lời cho rằng tỷ lệ sống bốn mươi hai phần trăm ấu trùng mà luận án của Phong công bố là "khó tin về mặt kỹ thuật hiện tại" và cần được tái kiểm chứng trước khi đưa vào ứng dụng thực tế. Bài báo không nhắc tên Phong trực tiếp nhưng mô tả "một nghiên cứu của Đại học Nha Trang" bằng đủ chi tiết để ai cũng biết đang nói về ai.

Đồng thời, Quân đẩy mạnh thâu tóm: gửi đề nghị hợp tác đến từng hộ nuôi trong HTX Vũng Rô, giá mua cao hơn thị trường ba mươi phần trăm, kèm theo điều kiện duy nhất là chuyển nhượng quyền sử dụng mặt bè trong mười lăm năm. Năm hộ ký trong vòng một tuần.

Và điều tệ nhất: Agribank từ chối gia hạn, yêu cầu Phong trả khoản vay hai tỷ trong vòng ba mươi ngày.

Phong đọc tin nhắn từ ngân hàng trong phòng thí nghiệm, không nói gì. Tay anh đặt lên cuốn nhật ký của cha, ngón cái khẽ miết lên bìa da cũ.

Diệp bước vào, nhìn mặt anh, không cần hỏi. Cô ngồi xuống ghế đối diện.

"Phong."

Anh nhìn lên.

"Tôi có thể hỏi một điều không?" Giọng cô khác — không còn là giọng quan chức hay nhà khoa học. Chỉ là giọng người đang nói thật. "Anh có muốn dừng lại không? Không ai sẽ trách anh. Anh có thể bán lại quyền sử dụng bè cho Quân, trả nợ Agribank, giữ lại quy trình giống trong tủ và chờ đợi thời điểm khác."

Phong nhìn cô một lúc. "Cô nghĩ tôi nên làm thế?"

"Không." Cô trả lời thẳng. "Nhưng tôi không phải là người mất hai tỷ đồng và chín năm cuộc đời. Nên tôi cần biết anh đang đứng ở đâu."

Phong mở nhật ký của cha ra, lật đến trang cuối cùng cha viết — ngày trước khi ra khơi chuyến đó không về. Nét chữ vẫn rõ ràng, nắn nót như mọi khi: "Tôm hùm bông Vũng Rô là của người Vũng Rô. Đừng để ai lấy đi."

Anh đóng sổ lại, nhìn Diệp. "Cô biết ai đang tài trợ cho bài báo phản bác luận án của tôi không?"

"Tên tiến sĩ được dẫn lời," Diệp nói, "từng làm tư vấn cho một đơn vị nhập khẩu thủy sản có mối quan hệ với Vạn Hải. Tôi đang xác minh."

"Được." Phong đứng dậy. "Vậy thì cần làm ba việc song song. Một: tìm nguồn vốn thay thế trong ba mươi ngày. Hai: có kết quả thí nghiệm thực tế để phản bác bài báo đó. Ba: tiếp tục theo đuổi vụ tố cáo C03."

"Nguồn vốn?" Diệp nhìn anh.

"Cô nhắc đến một đơn vị tư nhân đang tìm công nghệ giống thủy sản. Tôi nghĩ đã đến lúc gặp họ."

Diệp im lặng một giây, rồi khẽ gật đầu. "Để tôi sắp xếp."

Trong khi chờ gặp Trường của Đại Dương Xanh, Phong tiếp tục làm việc trong phòng thí nghiệm. Thí nghiệm mới được thiết kế không phải để phản bác bài báo của Quân — mà để tạo ra dữ liệu mới, thực nghiệm sống, không thể bác bỏ bằng lý thuyết.

Anh bắt đầu với mười hai con tôm hùm bông con từ bể dự trữ của Trung tâm, cho chúng thích nghi với điều kiện nước Vũng Rô được mô phỏng trong bể kính. Mỗi ngày anh ghi chép tỷ lệ ăn, tốc độ tăng trưởng, hành vi xã hội trong bể — những dữ liệu nhỏ mà chỉ người thực sự làm nuôi trồng mới biết cần theo dõi.

Buổi tối thứ năm sau khi phiên họp Sở, Diệp vào phòng thí nghiệm, đặt một hộp bánh mì thịt lên bàn cạnh anh. "Ăn đi. Anh đã bỏ bữa trưa."

"Tôi ăn hồi hai giờ."

"Tôi ở đây lúc hai giờ. Không thấy anh ăn gì."

Phong ngừng tay, nhìn hộp bánh mì rồi nhìn cô. Diệp đã đứng ở cửa phòng thí nghiệm lúc hai giờ và anh không biết. Điều đó có nghĩa là cô đến kiểm tra anh mà không muốn làm phiền.

Anh cầm hộp bánh mì lên. "Cô có muốn biết điều buồn cười không?"

"Điều gì?"

"Bài báo phản bác luận án của tôi — cái tiến sĩ được dẫn lời đó — tôi nhớ tên ông ta. Năm 2019, ông ta nộp đề tài xin tài trợ nghiên cứu sinh sản nhân tạo tôm hùm bông. Hội đồng khoa học của Viện Hải dương học từ chối vì phương pháp không đủ căn cứ. Tôi là một trong những người phản biện."

Diệp im lặng một giây. "Ông ta biết điều đó không?"

"Biên bản phản biện có tên tôi." Phong cắn một miếng bánh mì. "Đây không chỉ là tranh chấp kinh doanh giữa tôi và Quân. Quân đã tìm đúng người đang có lý do riêng để muốn phủ nhận công trình của tôi."

"Điều đó làm cho bài báo của ông ta kém tin cậy hơn, nếu chúng ta chứng minh được mối quan hệ với Vạn Hải." Diệp ngồi xuống ghế đối diện, chỉnh gọng kính. "Nhưng cũng làm cho cuộc chiến phức tạp hơn. Bây giờ không chỉ là pháp lý — còn là uy tín khoa học."

"Không thành vấn đề." Phong nhìn thẳng vào cô. "Dữ liệu tôi đang xây dựng ở phòng thí nghiệm này sẽ là câu trả lời. Không phải lời nói — mà là kết quả thực nghiệm có thể tái lập. Không ai có thể phủ nhận điều đó."

Diệp nhìn anh một lúc, rồi gật đầu nhỏ. "Được rồi. Anh cần thiết bị gì thêm?"

Phong liệt kê nhanh. Diệp ghi chép. Bên ngoài, trời đã tối hẳn, tiếng biển xa vọng vào phòng thí nghiệm qua ô cửa sổ nhỏ — đều đặn và không ngừng như nhịp thở của vịnh Vũng Rô.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...