Chương 8: Triều Lên
Công ty cổ phần Đại Dương Xanh — một trong những đơn vị đầu tư thủy sản tư nhân lớn nhất miền Trung — có văn phòng đại diện tại tầng mười bốn tòa nhà Trung tâm thương mại Phú Yên, nhìn thẳng ra vịnh Xuân Đài. Giám đốc đầu tư là Phan Quốc Trường, bốn mươi lăm tuổi, từng học MBA tại Singapore, nổi tiếng là người khó thuyết phục và không ký bất cứ hợp đồng nào chưa qua kiểm chứng kỹ thuật.
Phong ngồi đối diện với Trường trong phòng họp kính, mang theo toàn bộ dữ liệu luận án, kết quả thí nghiệm từ phòng thí nghiệm của Trung tâm Khuyến ngư, và bộ hồ sơ pháp lý đang trong quá trình minh oan.
"Tôi đã đọc luận án của anh," Trường nói, không mất thời gian xã giao. "Tỷ lệ bốn mươi hai phần trăm ấu trùng sống là con số ấn tượng. Nhưng đó là trong điều kiện thí nghiệm kiểm soát. Ngoài biển thực tế thì sao?"
"Ngoài biển tôi đạt hai mươi tám phần trăm trung bình qua ba mùa nuôi." Phong đặt tập dữ liệu lên bàn. "Tốt hơn gấp đôi so với tỷ lệ trung bình của ngành ở miền Trung. Dữ liệu từ nhật ký chăn nuôi ngày, có đối chiếu thời tiết và tình trạng thủy lý hóa từng tháng."
Trường lật nhanh qua tập dữ liệu. Ngón tay ông dừng lại ở một bảng số liệu. "Anh theo dõi tỷ lệ molting theo chu kỳ trăng?"
"Từ năm 2019. Tôm hùm bông ở Vũng Rô có đặc điểm lột vỏ đồng bộ theo chu kỳ mặt trăng cao hơn các vùng khác — tôi nghĩ do điều kiện cách ly địa lý của vịnh tạo ra áp lực tiến hóa nhóm. Điều này có thể ứng dụng để đồng bộ hóa thu hoạch, tăng hiệu suất quản lý."
Trường đặt tập hồ sơ xuống, nhìn Phong một lúc. "Anh đang bị điều tra buôn lậu tôm giống."
"Đang trong quá trình minh oan. Kết quả xét nghiệm độc lập đã xác nhận tôm của tôi là bản địa. Tôi có thể cung cấp toàn bộ hồ sơ cho ông xem xét."
"Tôi đã xem." Trường nói thản nhiên. "Diệp gửi cho tôi trước khi anh đến." Ông đứng dậy, bước về phía cửa sổ nhìn ra vịnh Xuân Đài. "Vấn đề không phải là anh có tội hay không. Vấn đề là nếu tôi đầu tư vào anh lúc này, tôi đang đầu tư vào một người đang bị vây hãm tứ phía. Rủi ro rất cao."
Phong cũng đứng dậy. "Ông biết tại sao Quân muốn Vũng Rô không?"
"Địa thế. Vịnh kín gió, nước sạch, gần tuyến vận tải biển."
"Không chỉ vậy." Phong bước đến cạnh Trường, nhìn ra vịnh. "Vũng Rô có quần thể san hô còn gần như nguyên vẹn — hiếm ở miền Trung sau mấy chục năm đánh bắt tận diệt. San hô là môi trường sống tự nhiên của tôm hùm bông. Nếu Quân vào và nuôi công nghiệp, trong mười năm san hô sẽ chết vì ô nhiễm dinh dưỡng từ thức ăn dư thừa. Khi đó, không ai có thể nuôi tôm hùm bông tự nhiên ở đó nữa — kể cả Quân."
Trường quay lại nhìn anh. "Ông nói cái đó để làm gì?"
"Vì đó là lý do đầu tư của ông vào tôi không phải cứu một ngư dân. Đó là bảo vệ cơ sở sản xuất tự nhiên độc nhất còn lại ở miền Trung." Phong nhìn thẳng vào mắt Trường. "Và vì tôm hùm bông giống bản địa từ quy trình của tôi sẽ có chỉ số sinh trưởng cao hơn hai mươi phần trăm so với giống Thái Lan nhập khẩu — do thích nghi với điều kiện nước địa phương. Ông đầu tư vào nghiên cứu, ông có bản quyền thương mại hóa quy trình."
Im lặng kéo dài. Trường nhìn ra vịnh, rồi nhìn lại Phong.
"Hai tỷ rưỡi," ông nói. "Đủ để trả Agribank và thiết lập trại giống thử nghiệm quy mô vừa. Đổi lại, tôi có bốn mươi phần trăm cổ phần trong đơn vị thương mại hóa quy trình, và toàn bộ kết quả nghiên cứu phải được kiểm chứng thực địa trong vòng sáu tháng."
Phong không trả lời ngay. Anh gõ ba ngón tay lên cửa sổ kính — thói quen tính toán — nhìn ra vịnh Xuân Đài xanh thẫm dưới nắng chiều.
"Được," anh nói.
Sau cuộc gặp với Trường của Đại Dương Xanh, Phong và Diệp ngồi trong thang máy trên đường xuống, cả hai im lặng. Thang máy kính nhìn ra thành phố Tuy Hòa đang vào buổi chiều — những mái nhà thấp, những con phố nhỏ, và xa xa là một dải xanh mờ của biển.
"Anh có chắc không?" Diệp hỏi.
"Về điều gì?"
"Về bốn mươi phần trăm cổ phần. Đó là phần lớn trong một công ty thương mại hóa quy trình mà anh mất nhiều năm xây dựng."
Phong nhìn ra cửa kính. "Tôi không muốn xây dựng một mình nữa. Chín năm vừa rồi tôi làm một mình — và kết quả là tôi suýt mất tất cả vì không có ai đủ mạnh để đứng cạnh khi xảy ra chuyện." Anh quay lại nhìn Diệp. "Trường có tiền, có mạng lưới, có kinh nghiệm thị trường. Tôi có công nghệ và hiểu biết thực địa. Bốn mươi phần trăm với người đúng còn hơn một trăm phần trăm một mình."
Thang máy mở ra tầng trệt. Họ bước ra hành lang rộng của tòa nhà, không khí điều hòa lạnh ngắt so với nắng chiều ngoài cửa.
"Anh phải biết," Diệp nói, bước cạnh anh ra cửa, "rằng Trường không phải người quyết định ngẫu hứng. Ông ta đã xem hồ sơ của anh trước khi cuộc gặp xảy ra — có nghĩa là quyết định về cơ bản đã được đưa ra trước. Cuộc gặp hôm nay là để ông ta đánh giá anh như người, không phải đề án."
Phong dừng bước. "Cô biết điều đó trước khi đưa tôi đến?"
"Tôi làm việc với ông ta hai năm về dự án khảo sát hệ sinh thái vịnh." Diệp nhìn thẳng vào anh, không né tránh. "Tôi biết cách ông ta đưa ra quyết định."
Phong im lặng một giây, nhìn cô. Rồi anh cười — không phải nụ cười rộng, chỉ là một cạnh khóe môi nhích lên, hiếm gặp đến mức Diệp nhận ra ngay đó là lần đầu tiên cô thấy anh cười từ ngày đầu tiên anh bước vào văn phòng Sở với chiếc túi vải nặng.
"Vậy thì cảm ơn," anh nói. Đơn giản và đủ.
Họ bước ra ngoài nắng chiều. Mặt trời đang xuống thấp phía Tây, chiếu vàng lên những mái ngói của thành phố. Phong lấy điện thoại ra gọi cho kỹ thuật viên của trại giống thử nghiệm — còn hai mươi ngày để chuẩn bị trước khi ký hợp đồng chính thức với Đại Dương Xanh, và mỗi ngày đều có việc cần làm.