Chương 1: Hôn lễ không có chú rể
Khói trầm lặng phủ trên sảnh đường, khách mời tụm năm tụm ba nhìn về cánh cửa trống nơi lẽ ra chú rể phải bước vào. Một tiếng thì thầm lan nhanh: "Cố tổng đi đón tình nhân cũ..." Minh Châu đứng giữa lễ đường trong bộ áo cưới trắng, môi mím lại, mắt không rơi một giọt nước. Khi nghi thức đến phần trao nhẫn, cô mỉm cười, đặt chiếc nhẫn lên ngón áp út của mình và nói rõ ràng: "Tôi đồng ý." Lời nói vừa dứt, một tràng xì xào như sóng đập vào tim những người chờ đợi.
Cô không chờ cảm thông, cô thu vén sự xấu hổ như thu một bài tập cần hoàn thành, kéo áo choàng, bước ra khỏi khách khứa với dáng đi của người đi làm chứ không phải kẻ bị bỏ rơi. Trên chiếc xe đen đi thẳng về trụ sở Cố Tập đoàn, cô thay chiếc váy cưới bằng bộ vest đen cứng cỏi trong hai phút, tóc vẫn còn hơi rối nhưng ánh mắt đã quay sang con số. Cánh cửa phòng họp mở ra, mọi ánh mắt dồn về cô; chủ tịch họ Cố khẽ hỏi, giọng khấp khểnh: "Cô... cô là cổ đông chính sao?" Minh Châu đặt một xấp giấy lên bàn và trả lời bằng một câu lạnh lùng: "Tôi ở đây để điều hành, không phải để giải thích."
Bầu không khí thay đổi trong tích tắc, những mưu mô kín đáo bộc lộ trên khuôn mặt từng người. Thư ký tài chính lén đặt vào tay cô một tờ giấy có con dấu đỏ, thì thầm: "Báo cáo tài sản cầm cố... liên quan tới vật cưới." Minh Châu mở mắt, môi mấp máy như mưu tính: đây là dấu lằn đầu tiên để cô bắt đầu bóc từng lớp quyền lực trong gia tộc này. Cô gõ nhẹ cây bút lên bàn, giọng đều đặn: "Họp bất thường, ngay bây giờ. Ai chống lại sẽ bị loại."