Chương 4: Em chồng mất quyền thừa kế

Phòng họp chật ních ánh đèn lạnh, mùi cà phê nguội và giấy tờ dồn nén giữa các ánh mắt buồn vui mưu mô. Minh Châu đứng thẳng giữa bàn, tay rút chiếc USB từ túi, giọng cô bình thản như đọc điều khoản: "Tôi có bằng chứng." Màn hình bật lên, đoạn ghi âm quay chậm bằng giọng thì thầm của em chồng đang nói về việc sửa chữ ký, chỉ đạo làm giả giấy tờ; tất cả im bặt, chỉ còn tiếng đồng hồ tích tắc và hơi thở của những người bị lật mặt.

Em chồng vùng đứng, mặt bừng đỏ: "Cô đùa tôi sao? Bằng chứng giả mạo!" Minh Châu mỉm một nụ cười không khoan nhượng, đưa điện thoại cho thư ký hội đồng: "Nghe đi. Tôi sẽ gửi file này cho toàn bộ hội đồng và để họ quyết." Cô không gọi cảnh sát — quyết định như lưỡi dao đã được mài: giữ scandal trong phạm vi gia tộc để tận dụng luật và nghị quyết nội bộ, buộc kẻ phản bội tự lột trần trước mắt những người muốn tiếm quyền.

Cuộc bỏ phiếu diễn ra nhanh và lạnh lùng. Khi lá phiếu cuối cùng gõ trên mặt bàn, em chồng ngã xuống ghế như bị rút chân khỏi đất, quyền thừa kế bị tước bỏ theo nghị quyết được lập tức ghi vào biên bản. Minh Châu cảm thấy một niềm thỏa mãn sắc lạnh, nhưng không ăn mừng; cô nhìn qua cửa sổ, thấy bà Cố ngồi im, ánh mắt chuyển nhanh giữa giận dữ và toan tính.

Khi mọi người ra về, một trợ lý của bà Cố đưa qua một tấm thiệp bóng loáng — một lời mời tới buổi tiệc nhận họ được hối hả dàn dựng cho mục đích cứu danh tiếng. Minh Châu nhận tấm thiệp, mắt cô sáng lên một quyết tâm khác: trận đấu chỉ mới bước sang ván tiếp theo.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...