Chương 3: Người mẹ chồng nhân từ
Phòng tiếp khách sáng hôm đó tràn ánh nắng nhưng không thể che giấu độ lạnh băng trong mắt bà Cố khi bà bước tới trước mặt Minh Châu. Bà cúi đầu, giọng mềm như mật: "Minh Châu, mẹ có lỗi, tất cả người lớn đã hiểu lầm con. Xin hãy nhận phần cổ phần này như một lời chuộc lỗi." Tay bà đưa ra một phong bì dày kèm giấy chuyển nhượng đã được soạn sẵn; nụ cười trên môi bà đủ để làm dịu dư luận, như muốn khoác lên sự hòa giải một tấm màn nhân từ. Minh Châu nhận phong bì, nụ cười của cô không có sự cứu rỗi mà chỉ là dấu chấm hỏi, cô khẽ nói: "Cảm ơn bà."
Cô không vội ký, cũng không vội phát tán niềm vui cho phe nào. Ngay trong phòng làm việc, Minh Châu lần lượt đối chiếu sổ sách, hồ sơ giao dịch và bản sao chứng từ ngân hàng mà cô giữ từ lần đến hội đồng quản trị trước đó. Con số trên giấy chuyển nhượng trùng khớp với số cổ phần bà Cố tặng, nhưng bên cạnh đó, một dòng đỏ chói trên báo cáo kiểm toán thu hút ánh mắt cô: "Cổ phần bị phong tỏa — điều tra rửa tiền." Lòng cô không chao; thay vì bị dắt mũi, cô cảm thấy vừa nắm được một mảnh đất mịn để đặt bẫy.
Cô gọi bà Cố trở lại, đặt bản sao giấy tờ lên bàn rồi nhìn thẳng: "Số cổ phần này đang bị phong tỏa vì rửa tiền. Ai đứng sau quỹ chuyển tiền này?" Ánh mắt bà chớp hụt, nụ cười nhân từ rơi xuống mép. Minh Châu nhẹ nhàng nhưng dứt khoát: cô sẽ không để một món quà bị đóng băng biến thành xích chân; cô sẽ dùng chính phong tỏa ấy làm đòn bẩy, yêu cầu mở hồ sơ ngân hàng và buộc mọi giao dịch phải chịu thanh tra công khai. Đó không phải là lời van xin mà là phát súng khai trận, và cô biết bước tiếp theo sẽ là kéo những bí mật tài chính ra ánh sáng.