Chương 2: Chiếc nhẫn có điều kiện

Ánh đèn phòng ngủ khách sạn bóc ra từng vết xước trên chiếc nhẫn cưới—một dải kim cương mảnh, khắc ký tự Cố ở trong và một con dấu mờ ở vành. Minh Châu đeo găng tay, dùng kính lúp quan sát; tay cô không run. "Chiếc nhẫn không thuần túy là trang sức," cô thì thầm, mắt đã thấy thứ giấy tờ dầy trong két sắt: biên nhận thế chấp, con dấu ngân hàng, và một mã số tài khoản đánh dấu quyền sở hữu tạm thời. Cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng: họ muốn biến cô thành món thế chấp, nhưng cô đã thành luật sư, không phải con tốt.

Sáng ra, trước mặt hội đồng quản trị còn vương mùi hoa cưới, cô không giữ im lặng. Bước lên bục, Minh Châu mở bao da, đặt tờ biên nhận xuống bàn như đặt một lời thách thức. "Chiếc nhẫn là tài sản thế chấp tại ngân hàng X, có điều kiện rút vốn khi Cố tổng còn sống," cô nói rõ ràng. Một vài ánh mắt biến sắc; tiếng thở dài, tiếng xì xào chồng lên nhau. "Và hơn thế nữa," cô ngẩng đầu, giọng cô lạnh như thép, "tôi đang nắm giữ bản gốc di chúc của Cố lão gia."

Căn phòng nín lặng đến mức tiếng kim đồng hồ nghe rõ. Bà Cố trợn mắt, Cố tổng bừng đỏ mặt rồi lùi lại; một người trong ban giám đốc bật lên: "Cô không có quyền..." Minh Châu cắt ngang bằng một nụ cười không thân thiện: "Quyền tôi có nằm trong giấy tờ. Tôi sẽ mở toàn bộ sổ sách tài chính công ty, và nếu có giao dịch ẩn, tôi sẽ công bố." Cô thu lại bằng chứng, ánh mắt đã tính toán bước đi tiếp—kiểm toán, phong tỏa cổ phần, và ánh lửa nhỏ đang chực chờ sẽ bùng lên ở phòng kế toán.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...