Chương 5: Bữa tiệc nhận họ

Đèn chùm pha lê rải ánh bạc trên sảnh tiệc, tiếng ly chạm như những mũi kim nhỏ đâm vào không khí tĩnh căng. Phía cuối phòng, đội ống kính và phóng viên chen chúc, máy quay lia về phía một cánh cửa mở thật chậm. Mọi con mắt dồn vào người phụ nữ vừa bước vào: chiếc áo choàng đen, nụ cười được tập luyện, và dáng đi như đã quen sân khấu—cô ta tuyên bố mình là "con gái ân nhân" đã trở về để nhận họ Cố. Minh Châu đứng giữa, áo dài đơn sắc, đôi mắt lạnh mà tỉnh táo; trong lòng cô là một bản đồ kế hoạch đã vẽ kỹ, ngoài mặt chỉ là một nụ cười mỏng như lưỡi dao.

Cô ta tiến lên, giọng mạnh đến ngạo nghễ trước ống kính: "Tôi là con nuôi của ân nhân nhà họ Cố, hôm nay tôi về nhận họ, nhận quyền lợi và trách nhiệm." Một tràng thì thầm, máy ảnh rít lên. Minh Châu khẽ nâng ly, nhìn thẳng vào ống kính rồi nói nhỏ vừa đủ để người bên cạnh nghe thấy: "Xin mời cô trình bày rõ bằng chứng." Lời nói ấy không phải thách thức, mà là cái bẫy được giấu kỹ; cô để cô ta tự khai thị, tự lộ chi tiết, tự biến tuyên bố thành văn bản công khai trước báo chí—một bước ép Cố gia phải phản ứng.

Tiếng ồn tăng lên khi các chú bác trong nhà Cố lúng túng phân tích, mẹ chồng giữ nét mặt nhân từ nhưng tay run giấu đi một chiếc phong bì. Một trợ lý thì thầm vào tai Minh Châu: có người vừa nộp đơn yêu cầu tòa án xác nhận di chúc; có người khác chuyển một bản sao sổ sách nội bộ lên hộp thư bảo mật cô đã chuẩn bị. Minh Châu nghiêng đầu, ánh mắt sáng lên: bước này chỉ là bắt đầu, khi họ buộc phải mở sổ sách trước công chúng và tòa án, mọi con bài bẩn sẽ lộ ra.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...