Chương 6: Vụ kiện ngược
Phòng xử chật ních ánh đèn lạnh, báo chí xếp hàng ngoài cửa, các thành viên Cố gia ngồi thành dải im lặng như thể cả ngôi nhà đang chờ tuyên án. Luật sư bên nguyên đứng dậy, giọng cứng: "Cố gia xin tòa xác định bà Tạ Minh Châu đã xâm phạm bí mật thương mại, công bố thông tin nội bộ gây tổn hại doanh nghiệp." Mọi ánh mắt hướng về cô ở bục bị đơn; Minh Châu không cúi, đôi mắt bình thản như người đã đoán trước mọi bước đi của đối thủ.
Khi hội đồng vừa dứt lời, cô đưa tay rút hồ sơ, giọng đều đặn và dứt khoát: "Tôi phản tố. Yêu cầu tòa buộc Cố gia công khai toàn bộ sổ tài chính và sổ cổ đông để kiểm toán độc lập." Luật sư bên Cố gia ngắt lời, mặt đỏ bừng: "Bằng cách nào bà có quyền can thiệp?" Minh Châu cắt ngang: "Cổ phần tôi nắm giữ và lợi ích cổ đông cấp thiết cho quyền minh bạch; hơn nữa, tuyệt mật thương mại không che được dấu hiệu rửa tiền." Câu trả lời khiến phòng xử lặng đi, chủ tọa đưa mắt ra hiệu cân nhắc.
Cú bấm bút của chủ tọa vang lên như mệnh lệnh: "Tòa chấp thuận đơn phản tố và ra lệnh công khai sổ sách tạm thời." Khoảng không khí như nổ tung; máu mặt trong khán phòng thay đổi, bà Cố trắng bệch, Cố tổng nắm chặt cạnh bàn, môi run. Minh Châu khoanh tay, không mừng hay hả hê, chỉ lí nhí: "Có lẽ giờ chúng ta mới biết ai che giấu điều gì."
Khi luật sư kiểm toán lật trang đầu sổ tài chính, một dòng chuyển tiền ký hiệu "PH-77 — Người hưởng: Mã hóa" hiện lên cùng số tiền lớn không giải trình được; tiếng thì thầm lan rộng, mắt ai nấy lóe lên tò mò và sợ hãi. Chi tiết ấy như ngón tay đẩy một cánh cửa, hứa hẹn hé lộ bí mật sâu hơn ở những trang sau — và một nhân chứng sẽ sớm phải xuất hiện.