Chương 8: Hào môn chia phe
Phòng họp trên tầng hai yên như tờ khi Minh Châu bước vào, bàn tay khẽ đặt lên chiếc cặp da. Ánh đèn lạnh chiếu lên những khuôn mặt quen thuộc: chú cả Cố Tường nghiêm nghị, bác Hai mắt trợn tròn, mẹ chồng ngồi nghiêng tựa như tay chèo đã chờ sóng bấy lâu. Cô không cần lời chào; một tờ giấy chứng nhận cổ phần đặt mở trên bàn đủ khiến bầu không khí thay đổi — theo điều lệ, cổ đông sở hữu trên 15% quyền triệu tập cuộc họp bất thường, và hôm nay cô chính là người làm điều đó.
"Cuộc họp này được triệu tập để bỏ phiếu thành lập ủy ban kiểm toán khẩn cấp và tạm đình chỉ quyền điều hành của Tổng giám đốc cho đến khi kết thúc điều tra tài chính nội bộ," Minh Châu nói, giọng đều mà lạnh. Chú Cố Tường túm mép nói ngắt lời: "Cô nghĩ một mảnh giấy là đủ để lật cả bát cơm nhà họ Cố sao?" Bác Hai cười khẩy, những lời thì thầm hai bên bàn bắt đầu chuyển thành lời to, phe này xô sang phe kia như nước lũ tìm kẻ đục.
Bà Cố ngồi yên, mắt bà lộ vẻ khó đoán, còn vài người chú thì nhanh tay đặt lên bàn những phong bì, những tờ ủy quyền chắp vá — ai cũng muốn nắm quyền tạm thời để né trách nhiệm hay thâu tóm tài sản. Minh Châu đặt lên bàn một đề nghị khác nữa: biểu quyết bằng lá phiếu kín và niêm phong biên bản ngay sau khi công bố kết quả. "Tôi muốn minh bạch," cô nói, "và luật sẽ quyết." Câu nói như lưỡi dao buộc mọi người phải chọn: đứng về phía pháp lý hay vì lợi ích riêng.
Khi tiếng búa gõ thông báo bắt đầu buổi bỏ phiếu vang lên, một người chú hét lên và ném về phía cô một phong bì niêm phong mà người thư ký già vừa đưa — bên trong là một lá đơn yêu cầu bãi nhiệm tạm thời Tổng giám đốc. Đó là mồi lửa: ai thắng trong cuộc bỏ phiếu sẽ kiểm soát tạm thời toàn bộ quyền lực, và ai thua sẽ phải đối mặt với hậu quả.