Chương 9: Chồng cũ quỳ xin
Cố tổng xuất hiện ở cửa phòng làm việc của cô như một bóng người mệt mỏi, vest nhàu nát, cà vạt lỏng lẻo như dấu hiệu của quyền lực đã tuột khỏi tay. Anh quỳ xuống ngay trước mặt cô, đầu cúi thấp, giọng nghèn nghẹn: "Minh Châu, cứu công ty… em cứu công ty đi." Không có cái khoảnh khắc ăn năn giả tạo nào đủ khiến cô lung lay; ánh mắt cô lạnh như thép và cái bàn chạm gõ nhẹ như nhắc nhở rằng ở đây cô mới là chủ đạo.
Cô đặt tách trà xuống, bước tới, không một cử chỉ thương xót nhưng mỗi lời nói đều tính toán sắt đá. "Anh muốn tôi cứu thì phải trả giá," cô nói, rút từ ngăn kéo một tờ giấy đã chuẩn bị chỉnh chu: "Ký bản thú nhận mọi âm mưu — từ việc giả mạo giấy tờ, rút ruột tài chính đến những chỉ đạo che giấu trước cổ đông. Ký trước tôi, tôi sẽ kiến nghị với hội đồng cho anh một cơ hội khắc phục." Tay anh run khi nhận tờ giấy; nỗi xấu hổ và sợ hãi hiện rõ trên gương mặt người đàn ông từng đứng đầu cả một hào môn.
Anh van nài, "Chỉ cần một cơ hội thôi… tôi sẽ làm mọi điều em yêu cầu." Cô mỉm cười không ấm áp, đặt cây bút lên tờ giấy và nhìn thẳng vào anh: "Anh sẽ ký dưới chứng kiến của luật sư và nhân chứng, và sáng mai tôi sẽ đem bản sao tới cuộc họp cổ đông bất thường. Nếu anh phản bội, tôi sẽ nộp toàn bộ vào hồ sơ tòa án ngay lập tức." Đó không chỉ là một giao kèo cứu công ty mà là mũi dao phẫu thuật để cắt bỏ phần thối nát trong Cố gia.
Khi anh quỳ tiếp tục xin xỏ trong ánh đèn vàng của văn phòng, Minh Châu lặng lẽ nghĩ đến bước tiếp theo: làm sao ép các chú bác trong gia tộc phải công khai mặt trái trước cổ đông. Cô ký một dòng tắt trên văn bản, gõ nhẹ như khẳng định quyền lực, rồi mời anh đứng dậy để chuẩn bị đối diện với hội đồng — nơi mọi lời thú nhận sẽ được phơi bày, và nơi quyết định số phận của Cố gia sẽ được định đoạt.