Chương 10: Người thừa kế thật
Chiều như rót mật, thư phòng Cố lão gia nhuộm màu vàng nhạt của bóng đèn cổ; kệ sách mùi giấy vàng và gỗ sồi im lặng như đang nghe bí mật. Anh xuất hiện từ cánh cửa sau, áo khoác dính bụi đường, mắt thâm như người đã qua nhiều đêm không ngủ. "Tôi không cần gia tài," anh nói, giọng khàn, cứng, như muốn đóng sầm một cánh cửa của quá khứ; lời nói đó nặng đến mức làm cho cả phòng lắng xuống. Minh Châu quan sát, mắt cô lóe lên một tia tính toán: anh không muốn quyền lực, nhưng quá khứ có thể trở lại nuốt chửng cả những người vô tội nếu bỏ mặc.
Cô bước tới, đặt một tờ bằng chứng lên bàn, giọng bình thản nhưng không khoan nhượng: "Anh không phải nhận tài sản. Anh chỉ cần đứng ra nói sự thật." Cô nêu ra cách thức — làm chứng tại tòa, ký xác nhận nguồn gốc tài liệu, được bảo hộ nhân thân và điều kiện pháp lý để anh không phải mang gánh nặng di sản. Anh lắc đầu, nụ cười lạnh: "Tôi sẽ không làm quân cờ cho họ." Minh Châu đáp, mắt không rời: "Đó không phải là chơi cờ. Làm chứng là bật ánh sáng vào nơi họ giấu tội. Nếu anh im lặng, họ sẽ tiếp tục giết người bằng danh tiếng và giấy tờ."
Anh im lặng rồi thở dài, bàn tay run run đặt lên một thư mục cũ và thốt ra điều bất ngờ: có một kho dữ liệu ở tầng hầm, nơi lưu bản scan mọi hợp đồng, và tháng trước có người dọa sẽ 'dọn sạch' nó. Câu nói như bật lửa. Minh Châu đứng thẳng, quyết đoán: "Nếu họ tính đốt thì chúng ta phải sao lưu trước đã." Cô gọi bảo vệ đặt kế hoạch sao lưu ngay đêm đó, bảo anh chuẩn bị danh sách chứng cứ cần xác nhận — nhân chứng thôi thì có thể từ chối tài sản, nhưng chứng cứ bị thiêu rụi thì không ai còn cơ hội.