Chương 7: Đêm tráo dâu
Tiếng gọi thất thanh xuyên qua sân phủ như một mũi lao, khiến mọi người ngừng tay. Đích tiểu thư không có ở buồng, kiệu chuẩn bị bỗng chốc thành kiệu trống; quản sự mặt xanh như tàu lá, chỉ tay vào Thanh Lam như trao tội: "Ngươi là người trông coi đồ, ngươi thay nàng!" Họ dồn cô vào khoảng không của lựa chọn: bị xử tội vì tội làm mất ngọc bội, hoặc vào kiệu để chấp nhận thân phận giả tạo. Tim Thanh Lam đập nhanh, nhưng mắt cô lạnh đi; cô gật đầu, không phải vì khuất phục mà để nắm lấy một con bài.
Trăng mảnh qua lều, vải kiệu khẽ rão tiếng, mùi nhang và mồ hôi người hầu quện vào nhau. Trước khi bước lên kiệu, cô kéo lại một góc khăn tay thêu của đích tiểu thư, giấu một mảnh chỉ thêu có huy hiệu nhỏ — một con hổ quay mặt lạ — vào trong mái tóc, rồi khẽ với quản sự: "Cho ta một điều kiện, đóng niêm kiệu, đóng cổng hậu. Nếu có biến, xét vết chỉ thêu này." Giọng cô trầm và chắc, khiến người kia không dám tranh cãi. Cả người hầu đều thấy một nữ nha hoàn từ chỗ bị ép biến thành người cầm trịch.
Khi kiệu khép lại, cô nghe tiếng bước chân của nhà trai giục gấp ngoài kia; Thanh Lam nhắm mắt một giây, thu mình thành một kế hoạch. Bên dưới vải, cô nhét thêm mảnh khăn thêu ấy vào gối trong kiệu — một vật sẽ khiến người mở ra phải chú ý, nhất là người có mối liên hệ với con hổ kia. Cố nén toàn bộ sợ hãi, cô thì thầm một câu vào khoảng tối: "Nếu họ muốn chơi thế, ta sẽ cho họ thấy luật chơi của phủ." Lời nói vừa dứt, kiệu lắc nhẹ rời đi; trong lòng cô đã có hướng đi, và một dấu vết nhỏ vừa được cắm xuống sẽ khiến nhà trai — hoặc người đứng sau họ — phải nghi vấn vào đêm tới.