Chương 4: Hôn sự với thế tử

Gió chiều cuốn lá phả lên sân, hầu phòng xôn xao chuẩn bị cho lễ. Phó Thanh Lam mang bộ mấn ra sân phụng sự thì dừng lại: bên kiệu của nhà trai, một hàng tướng lĩnh đứng như tượng, còn người đàn ông được gọi là thế tử khép mắt, dưới tay một lão gia đeo nhẫn xanh siết chặt vai. Cảnh tượng giản dị nhưng sắc lạnh khiến cô nhận ngay ra sự sắp đặt — thế tử bị gia tộc khống chế, đám cưới không phải kết nối tình duyên mà là cái bẫy chính trị để trói quyền thế và quân đội vào một nhánh thân cận.

Cô lẻn vào phòng đếm lễ vật, tay lướt qua phong thư niêm phong trong hòm báu. Một dòng chứ nhỏ được ghi bằng mực tím khiến cô nổi gai: "Sau lễ, quyền điều binh thuộc phái trưởng." Thanh Lam khẽ mỉm, lấy ngón tay quẹt để lại vết mực giả, rồi khéo léo gói lại bản khai — một bằng chứng đủ để cô cân não sau này. Bên ngoài, một nha hoàn thì thầm: "Họ đợi ngày ra lệnh để sáp nhập đội kỵ." Thanh Lam đáp gọn: "Vậy ta phải biết ai bấm nút."

Buổi chiều kết thúc bằng một cuộc duyệt đội; thế tử đứng yên như con rối, đôi mắt thỉnh thoảng quét về phía nữ chính thanh nhã là đích tiểu thư, nhưng dáng vẻ ấy không phải tự nguyện. Thanh Lam bước tới, khẽ nói một câu mà chỉ dành cho anh ta nghe: "Nếu ngài không muốn bị trói, hãy ghi nhớ tên những người hôn lễ buổi kia." Anh nhìn cô, có chút run: "Tôi không thể làm khác." Câu nói ấy như mồi lửa trong cô — cô cần bằng chứng, và cô sẽ lấy nó bằng mọi giá.

Khi màn đêm buông xuống, Thanh Lam trở về kho, đặt bản khai vào giữa những thúng gạo rồi đóng chặt khóa. Cô biết một chữ ký, một dòng mực, một cuộc duyệt đội sẽ kéo hàng loạt diễn biến ra ánh sáng; việc hiện giờ là phải sắp xếp người hầu và niêm phong thời gian, để khi cần cô có thể lật tẩy cả một âm mưu.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...