Chương 6: Người hầu cũng có mạng lưới

Khói dầu, tiếng thìa va vào vung, và mùi tương ủ tràn khắp gian bếp khi Thanh Lam đứng giữa, tay bàu một nắm giấy nhỏ đã chuẩn bị sẵn. Cô chia lại nhiệm vụ, không khoe quyền lực mà biến nó thành nhu cầu: mỗi đơn hàng, mỗi phiếu bếp phải ghi rõ người nhận, giờ giao, và đóng dấu bằng con dấu gỗ của bếp trưởng. Những con dấu ấy nhỏ, giống hạt gạo, nhưng dưới bàn tay cô biến thành móc treo cho tin tức — ai đi, ai đến, ai vắng mặt đều hiện trên giấy.

"Không ai biết việc này ngoài chúng ta," cô nói với Lưu đầu bếp, giọng vừa nghiêm vừa ấm. "Cô đóng dấu đúng giờ, cô được thêm một nửa nắm gạo; để lộ, ta sẽ lấy hết quyền phân cơm của cô." Lưu đầu bếp cúi đầu, tay run nhưng gật; sự đổi chác không phải chỉ là lương thực, mà là mạng sống, là chỗ dựa cho gia đình họ. Thanh Lam đặt thêm mã hiệu đơn hàng: tên món thay cho tin nhắn bí mật, người giao là người thông điệp — một mạng lưới vô hình dưới chân chủ nhân.

Các cô nô nhỏ, ban đầu e dè, nhanh chóng biến thành mắt tai của phủ. Thanh Lam học cách đọc chữ nguệch ngoạc, nối những mảnh giấy thành một bản đồ thời gian: ngày nào nhà kho vắng lạ, đêm nào có khách lén lút ra vào. Khi một phiếu bếp quay về với vết mực lem giống vệt trên mảnh vải tìm thấy trong giếng, tim cô se lại — dấu hiệu ấy không trùng hợp.

Cô gấp phiếu, không công khai, mà khoá vào ngăn riêng của mình; ánh mắt lạnh lùng, quyết đoán: những tờ giấy này sẽ chứng minh ai vào phủ khi nào, và ai có lẽ đã lén mang chuyện ra ngoài. Thanh Lam cảm thấy vòng tròn quyền lực đang hẹp lại quanh những kẻ tưởng mình an toàn.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...