Chương 8: Thế tử nghi ngờ
Đêm mưa, đèn hành lang nhảy múa trên mái ngói ẩm, thế tử kéo tay Phó Thanh Lam vào một gian phòng nhỏ phía cuối hành lang. Ánh mắt anh không giận dữ mà lạnh như dao: "Ngươi không phải đích tiểu thư." Thanh Lam nhếch môi, không hoảng hốt, chỉ rút tay ra nhẹ nhàng như người đã quen việc tránh bẫy: "Nếu thế tử đã biết, vậy ta và thế tử còn lý do để đối đầu lẫn nhau sao?"
Anh bước tới, miệng như cười nhưng trong cổ họng nghẹn lại, tay tìm túi áo lấy ra một mảnh vải thêu, đặt lên bàn trước mặt cô như bằng chứng anh đã theo dõi: cách cô buông lời với người hầu, cách cô đánh dấu sổ bếp, những chi tiết một tiểu thư không để lộ. "Ngươi dùng sổ bếp để kiểm thời gian ra vào, ta thấy sự sắp xếp của ngươi—không giống người được nuôi dạy để che giấu." Thanh Lam đáp: "Sổ bếp là vũ khí của người hầu. Thế tử giữ một bí mật, ta giữ một bí mật — chúng ta có thể đổi lấy nhau."
Hai người ngồi xuống bàn, nói nhỏ như bàn cờ: thế tử thừa nhận mình bị gia tộc khống chế, không thể thoát hôn sự; đổi lại, anh hứa không tố cáo thân phận giả mạo của cô và sẽ cung cấp cho cô danh sách khách khứa được vào phủ dưới danh nghĩa lễ nghi. Cô trao đổi điều kiện: quyền truy cập sổ bếp và kho, quyền điều phối người hầu trong giờ lễ; nếu bị lộ, mỗi bên đều có quyền tiêu hủy bằng chứng khiến đối phương bẽ mặt.
Khi họ bắt tay, tiếng mưa ngoài cửa như thúc giục; ánh mắt Thanh Lam lạnh lùng và rõ ràng: cô cần sổ bếp để chứng minh thời gian ra vào, và thế tử cần người che lấp những bước đi điên rồ trong sắp tới. Thỏa thuận vừa khép lại, nhưng cả hai đều biết: bước tiếp theo phải là kiểm soát những ai được bước vào phủ — và đó sẽ mở ra những đòn tráo mới.