Chương 2: Sổ gạo thiếu

Sáng ra, bếp trưởng vái khẩn thiết trước mặt Phó Thanh Lam, tay run cầm cuốn sổ gạo: “Bẩm tiểu thư, tháng này bớt quá nhiều, chúng tôi kiểm tra không ra chỗ nào hao hụt.” Thanh Lam nhặt sổ lên, mắt cô lướt qua từng con số như người đọc mật thư; thiếu không phải một lần, mà là những mẻ vào lúc nửa đêm. Cảm giác bị sỉ nhục vì thân phận thấp nhất biến thành tức giận lạnh lùng; cô không để cho lời oan của đêm trước đè nặng thêm trên mình. Cô ra lệnh kiểm kho ngay lập tức, từng âm sắc trong giọng nói đều mang quyền uy của người ra quyết định.

Cách chia ca của phủ là lỏng lẻo, Thanh Lam thấy rõ sau khi kiểm tra dấu vết trên nền đất bếp và vết dây trên miệng bao gạo. Cô thay đổi ngay: từ nay mỗi ca có hai người, mỗi lượt đổi ca phải báo trực tiếp cho nàng và đóng dấu bằng sơn niêm phong do nàng cấp; kho gạo niêm phong ba lớp, chìa khóa giao chỉ một người giữ, kẻ nào mở không đúng thì truy cứu. “Ai mở kho mà không có dấu triều, người ấy phải chịu trách nhiệm,” cô nói, mắt lạnh như lưỡi dao, bếp trưởng cúi đầu vâng dạ. Cách làm có vẻ khắc nghiệt nhưng hiệu quả; người hầu bắt đầu xếp hàng lấy dấu sao ngày.

Đêm thứ ba, có tiếng vải sột soạt giữa giờ canh, chiếc niêm phong thứ hai bị rạch nhẹ. Thanh Lam đứng sau bóng tối, không động đậy, đợi khoảnh khắc hai ca giao nhau rồi chộp tay kẻ trộm. Đó là một nha hoàn nhỏ, mắt lấp lánh khi bị trói; trong tay nàng ta có một dải lụa thêu lạ, hoa văn không thuộc họ nhà chủ. Thanh Lam rút ra một đồng ấn đồng gỉ, đặt lên lòng bàn tay kẻ bị bắt, đoán chắc có người ngoài đứng sau. Cô không nỡ tra tấn, chỉ ghi sổ, đóng dấu và lệnh giam tạm.

Khi ánh bình minh nhạt trên sân, Thanh Lam cho người thu xếp lại sổ gạo, đồng thời ra lệnh kiểm tra các chuyến hàng mới vào và xe ra khỏi phủ. Dải lụa và đồng ấn như mảnh ghép lạ trong trò xếp hình: đủ để biết đây không đơn thuần là ăn cắp vặt, và đủ để cô lần theo sợi chỉ đó đến những tay điều khiển ở bên ngoài.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...