Chương 9: Phủ Hầu bị xét

Hôm xét phủ diễn ra trong sân lớn, nắng xiên qua mái lợp, đám quan viên và khách nhà họ ngoại đứng thành vòng kín. Ngoại thích lên tiếng mạnh mẽ: "Phủ Hầu giấu phản tặc! Ai bảo vệ ai thì hãy lật mặt!" Tiếng nói như sấm, nhưng trong lòng Thanh Lam chỉ có một mạch lạnh: cô ôm chặt sổ bếp, từng trang giấy đã ghi số người, thời gian và dấu niêm phong bằng mực đỏ. Cô bước tới, mắt thẳng vào ngoại thích, không một chút nao núng.

"Cứ nhìn sổ này," cô nói, giọng đều và rõ ràng, đặt quyển sổ xuống trước mặt quan toà. Thanh Lam giải thích cách phân ca, cách ghi giờ nhận cơm, phiếu bếp niêm phong khi ra vào kho — tất cả đều là bằng chứng giám sát chuyển động của người hầu và khách. Một viên khách chen vào: "Sổ bếp sao chống nổi lời chứng của một viên quan?" Cô cười nhẹ: "Lời nói mất theo gió, chữ viết còn nguyên mực. Hãy so từng con số, từng dấu niêm trên mép giấy — kẻ ra vào lúc nửa đêm không khớp với ai trong phủ."

Khi cô lần tay mở tới những trang có chữ nguệch ngoạc ghi giờ lạ, mặt quan viên đổi sắc; có một lần khắc ghi cho thấy cánh cổng mở vào lúc mười một đêm đúng khi một chiếc kiệu từ ngoài phủ rời đi. "Người ở ngoài có hai lần đến phủ đúng giờ cửa mở trái phép," Thanh Lam nói, giọng nghiêm nghị, "những người trong phủ đều có vết mực chứng minh có mặt trong bếp. Phản tặc không thể ẩn trong nhà tôi." Không khí nghẹt thở, ngoại thích trợn mắt, tay run — cô đã cắt đứt cái cớ duy nhất họ dùng để tra khảo. Nhưng ánh nhìn của Thanh Lam lạnh như dao: bằng chứng đã lóe ra chân dung một bàn tay bên ngoài, và cô sẽ truy theo dấu tay ấy tới cùng.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...