Chương 10: Nha hoàn thành phu nhân

Ánh nến lung linh trên đại triều, tiếng trống nhỏ chìm dưới thì thầm của kẻ bàng quan. Thanh Lam bước lên bậc đá với bộ y trang chính thất cho mượn, từng đường chỉ nặng như một mệnh lệnh; bàn tay cô vẫn ấm bởi việc sắp xếp kho lương đêm qua. Quan cận thần, bà mụ mai mối và các o nương vây quanh, tiếng cười khẩy thì thầm: "Nha hoàn thành thất, thật là trò cười của phủ Hầu." Máu nóng dâng lên, nhưng cô giữ bình tĩnh như người biết mình nắm một quân bài quan trọng.

"Một nha hoàn sao lại ngồi yên trên ngai của phu nhân?" một thái giám lớn tiếng, giọng chua như dấm. Thanh Lam mỉm cười, mắt lạnh lùng: "Phủ cần yên ổn hơn tiếng khen; tạm thời tôi được giao việc đó." Câu nói vừa dứt, cô ra hiệu cho quản ký mang đến một quyển sổ bếp niêm phong. Hành động nhỏ ấy khiến một vài người trong gian phòng chựng lại — sổ bếp là thứ cô dùng để ghi thời gian ra vào, bằng chứng đã cứu kho lương và lật nhiều lời vu khống.

Bị chế giễu không làm cô lùi bước; ngược lại, nó giúp cô nhắc nhở bản thân vai trò mới: ổn định cục diện để khai thác lỗ hổng quyền lực. Thanh Lam ra lệnh công khai: "Người can thiệp muốn yên thân thì để sổ này được đối chiếu trước triều; ngày mai ta sẽ đem nó lên điện." Lời nói như mũi tên, vừa khiêm nhường vừa thách thức, và trong khoảnh khắc ấy có tiếng thở dài của kẻ thuộc lòng án.

Khi mọi người quay lại bàn tiệc, tiếng cười vẫn văng vẳng, nhưng ánh mắt trầm ngâm của vài vị quan khẽ dịch đổi vị trí. Thanh Lam biết mình đã được trao một chiếc ngai bằng danh nghĩa để đổi lấy uy lực thực tế; ngày mai, trước mặt triều đình, cô sẽ không còn là con bài bị cười chê nữa — và người đã giăng lưới sẽ phải đứng trước sổ bếp mà cô đã niêm phong.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...