Chương 12: Người vợ không cần được chọn

Ánh đèn pha lạnh lùng chiếu qua cửa kính, phản chiếu lên mặt bàn hội đồng nơi mười hai ghế xếp thành vòng tròn. Yên Chi ngồi thẳng, tay đặt lên hồ sơ được niêm phong, mắt cô im lặng đếm từng lá phiếu chồng lên nhau như những viên đá lát đường. Khi thư ký công bố kết quả, tiếng gõ búa của chủ tịch tạm quyền như tan ra: số phiếu ủng hộ dành cho cô áp đảo, và tấm biển tên bằng gỗ đã được lặng lẽ lật ngược — từ giờ cô là chủ tịch. Cảm giác bừng mở trong lồng ngực không phải là chiến thắng ồn ào, mà là sự trả lại quyền năng mà cô chủ động đòi lấy.

Anh đứng dậy, bộ comple vẫn nguyên nếp nhưng ánh mắt đã rụng. "Yên Chi, anh... chúng ta có thể nói chuyện ngoài hành lang chứ?" Anh cố kéo lại một lần nữa hình ảnh gia đình và quyền lực đã trượt khỏi tay. Cô đáp lại bằng nụ cười mảnh, không mềm lòng: "Công ty không phải phòng diễn cảm xúc. Anh sẽ là cố vấn, nhưng không có quyền biểu quyết — để anh nhớ, quyền không thể khoác lên vai bằng chữ ký hay ký ức." Câu nói như một viên đinh đóng chặt; người trong phòng xì xầm, có người nhìn chồng cô bằng vẻ vừa thương vừa cảnh giác.

Cô đứng lên, bước tới chiếc bàn lớn, ký lên từng bản hợp đồng tái cấu trúc với nét chữ vững vàng. Trước khi rời khỏi phòng, cô đặt một tờ giấy lên mặt hồ sơ giao dịch: bản sao báo cáo tài chính đã được gửi tới cơ quan điều tra tuần trước — không phải để trả thù cá nhân mà để công ty sạch hơn. Ở cửa sổ, đội lắp đặt đang treo biển hiệu mới: BẠCH NGUYỆT QUANG — một logo tinh tế dưới ánh đèn sắp sáng, và thư phòng truyền thông báo cho cô biết bản cáo bạch tái định vị sẽ phát hành vào sáng mai.

Khi cửa phòng đóng lại, cô nghe thấy tiếng bước chân rời xa trong hành lang dài, như nhắc nhở về một chuỗi công việc còn chờ. Yên Chi không còn là thế thân của bất kỳ ai; cái tên từng bị gọi nhầm giờ sẽ là thương hiệu quyền lực nhất của tập đoàn, nhưng công việc mới chỉ bắt đầu.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...